RSS

Nào mình cùng đi chơi nhé (6) – 10 Dec 2011

Ngày 10-12 vừa rồi là kỷ niệm 9 năm ngày cưới của bố mẹ. Vào ngày này các ông bố bà mẹ thường tặng nhau quà, tổ chức tiệc tại nhà hàng, hoặc là đưa nhau đi chụp ảnh ở studio. Bố mẹ thì đơn giản hơn nhiều, không chụp ảnh mình mà lôi 2 đứa ra làm người mẫu để đi chụp ảnh ngoại cảnh, theo mốt của các anh các chị sành điệu bây giờ. Bố mẹ cũng chẳng tặng quà gì cho nhau hị hị, vì nghĩ 2 đứa là món quà quý nhất, đáng tự hào nhất sau 9 năm (đằng đẵng!) ở với nhau của bố mẹ ;-) . Nhân việc này, mẹ nhớ lại ngày Sunny còn bé hơn một tí, lúc khoảng 2-3 tuổi, thỉnh thoảng Sunny lại chống cằm ngồi lẩm bẩm: “Hừm, không biết bố mẹ mình thân nhau từ bao giờ nhỉ???”. Còn Jenny thì cách đây một đôi tháng, bỗng lên cơn “bốc đồng”, ôm hôn mẹ thắm thiết vào má, rồi trịnh trọng nói với mẹ, đầy cảm xúc: “Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ vì mẹ đã đẻ ra con ạ” (!). Mẹ cảm động lắm, trịnh trọng trả lời: “Vâng, cám ơn con vì đã chui ra khỏi bụng mẹ ạ”. Hihihi.

Vậy là nhân kỷ niệm ngày cưới của bố mẹ, chúng mình đã rủ nhau đi chụp ảnh ngoại cảnh thế này. Nói chung là chụp ảnh cho 2 người mẫu này rất mệt, cứ nhảy như choi choi:

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Mười Hai 30, 2011 in Gia đình

 

Cái gì đây kỳ này??

Mẹ nổi tiếng là người giản dị xuề xòa, hầu như không bao giờ make up khi ra đường, trừ phi bắt buộc lắm lắm, ví dụ như lúc đó trông mẹ quá xấu chẳng hạn, thì mẹ sẽ tút tát một chút để khắc phục. Mẹ chưa từng đánh móng tay, chưa từng làm hay nhuộm tóc. Mẹ ăn mặc cũng đơn giản, nói chung đi mua quần áo đối với mẹ tuy cũng thích thú nhưng khá là nặng nhọc. Mẹ chỉ ước gì mẹ có thật nhiều tiền, để mẹ khỏi phải lang thang từ cửa hàng quần áo này đến cửa hàng quần áo khác để mua được một món vừa đẹp mà lại phải hợp túi tiền. Nếu mẹ nhiều tiền, mẹ chỉ việc lên mạng, click một phát, thế là những thứ mẹ yêu thích và mơ ước sẽ tự động chạy đến cửa nhà mình như là túi xách và giày Bally, thắt lưng Louis vuitton, đồng hồ và vòng tay Hermes, giày Jimmy Choo hay là Bouloutin, ngọc trai Misaki, quần jeans hay váy FCUK, và muôn ngàn thứ lẩm cẩm khác mà mẹ muốn có trong tủ quần áo của mẹ. Của đáng tội mẹ cũng đã có một vài món rẻ nhất trong số những thứ mẹ đã liệt kê ra, nhưng nói chung như thế là quá ít, và giấc mơ vẫn chỉ là giấc mơ! Tóm lại, mẹ là người có vẻ hơi mâu thuẫn, bề ngoài xuề xòa, thỉnh thoảng xuề xòa quá mức, chỉ thích quần jeans áo pull, nhưng sâu thẳm bên trong mẹ mê thích thời trang. Kết quả là mẹ rất rành đồ hiệu mặc dù hầu như chẳng có lấy một món nào, và có đủ bộ make-up tương đối xịn, nhưng chẳng bao giờ dùng, sắp mốc lên rồi! Thế nhưng mẹ vẫn lên kế hoạch đi học một lớp trang điểm cá nhân mà mãi chưa thực hiện được.

Không biết có phải sâu thẳm bên trong mẹ rất thích làm đẹp hay không, mà lọt lòng một cái Jenny đã điệu “chảy nước” ra rồi. Nói đùa chứ không chảy nước lắm, nhưng rõ ràng là Jenny chắc chắn thuộc diện điệu đà. Cái việc phối quần áo, giày và túi xách như thế nào, chẳng bao giờ mẹ dạy thế mà theo bản năng Jenny làm rất tốt. Bố mẹ và anh Sunny nói chung thường là cảm thấy rất sốt ruột mỗi khi cả nhà chuẩn bị đi chơi, ra đến cửa rồi mà Jenny vẫn sực nhớ ra là quên đem theo túi đeo vai hoặc xách tay của em, hoặc là đã cầm túi trắng rồi, chợt thấy không hợp với quần áo, lại lon ton chạy vào nhà đổi túi đỏ. Mới 3 tuổi rưỡi đầu mà Jenny đã có vài cái túi cả đeo cả xách cả ba lô, toàn hàng xịn hoặc chí ít cũng phải Accessorize, và giày thì phải đến 15 đôi các kiểu, một nửa trong số đó là do ông và bố mang từ nước ngoài về. Nói chung cả nhà cũng làm hư em, theo kiểu mua sắm cho em hơi nhiều, nhưng quan trọng là sau khi mua cho em rồi, thì việc phối các phụ kiện như thế nào Jenny hầu như là tự quyết định. Nhìn Jenny như vậy mẹ thầm nghĩ, may mà mẹ không điệu đà như các cô các chị, chứ không thì không biết Jenny thế nào. Thế nhưng mẹ mừng hơi sớm. Mẹ hầu như không dùng son, nhưng trong túi mẹ có một thỏi dưỡng môi Lip-Ice có ánh hồng kiểu như son vậy, cái này mẹ cũng rất ít dùng vì mẹ ít khi bị nẻ, chỉ khi nào khô môi lắm lắm mới quệt một chút. Thế là hôm trước, vào một ngày đẹp trời, Jenny nhìn thấy thỏi Lip-Ice, cô nàng lập tức vớ lấy, và một cách rất bản năng, đứng trước gương tô liền lên môi. Bố và mẹ nhìn thấy ồ lên, á à, con gái biết làm điệu rồi đấy, đồng thời cười lăn ra khi thấy Jenny tô lem nhem hết cả ra ngoài. Cô nàng tức lắm, dẫm chân bành bạch, suýt lăn ra ăn vạ. Mẹ hốt quá vội vàng xin lỗi và bảo, khi nào đi chơi thì mới bôi con nhé, còn bây giờ thì mẹ dạy con tô lại cho gọn, khỏi lem ra ngoài. Trong lúc mẹ tô cho em, bố lấy máy ảnh ra toách một cái, thế là có bức ảnh ở trên. Nhìn Jenny ngồi rất căng thẳng để cho mẹ tô môi, bố mẹ không khỏi phì cười. Hừm, đúng là con gái, chứ như anh Sunny ấy, hồi bé một lần nhìn thấy son của mẹ, không biết là cái gì, mang ra bẻ gãy đầu rồi bôi đầy vào chăn, chứ anh mà bôi lên môi như con thì chắc bố mẹ chỉ biết kêu trời!

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Mười Hai 1, 2011 in Gia đình

 

Sống ở trên đời cần có một tấm lòng – Trịnh Công Sơn – Khánh Ly

Sống ở trên đời cần có một tấm lòng …
Nhưng để làm gì đây?
Chỉ để gió cuốn đi thôi sao …

Trích đoạn phỏng vấn của BBC với Ca sĩ Khánh Ly


…..
……..

BBC: Nhưng mà nếu nói đến một ca khúc nào cụ thể nào đấy chị có thể nói là chị thích hay chị cảm thấy nó gần gủi với chị nhất thì đó là ca khúc nào ?

Khánh Ly: Thưa chị đó là bài “Để gió cuốn đi” chị .

BBC: Tại sao chị lại cảm thấy bài “Để gió cuốn đi” là hợp với mình nhất ?

Khánh Ly: À thưa chị tại vì em hỏi anh Sơn cái thời mà em còn nhỏ và lúc đó anh em nghèo lắm, anh Sơn và em nghèo lắm, thì em hỏi anh là : “Mình sống trong đời sống thì mình cần cái gì ?” tại vì anh Sơn còn là một người thầy của em nữa, và em yêu quí anh Sơn hơn tất cả mọi người, ngoại trừ ông cụ em thì em yêu quí anh Sơn trên tất cả mọi người . Khi em hỏi câu đó là “Mình sống trong đời sống mình cần phải có cái gì ? Danh vọng, tiền bạc hay là tình yêu ?” thì anh Sơn trả lời là: ” Em cứ sống trong đời sống bằng một tấm lòng” thì em hỏi: “Tấm lòng để làm cái gì ? trong khi đó mình quá nghèo, mình chẳng có cái gì trong tay, cái áo dài mình cũng không có nữa” thì anh Sơn cười anh Sơn nói là: “Em cứ sống với một tấm lòng dù chẳng để làm gì cả dù chỉ để gió cuốn đi và hãy cố gắng sống một cách tử tế với tất cả mọi người, tử tế với mình trước thì sẽ tử tê được với tất cả mọi người” Cái lời nói đó đã cách đây gần 40 năm rồi nhưng mà nó là kim chỉ nam cho em, đó là những điều mà em luôn luôn giữ gìn và em đi đúng, em nghĩ, em biết chứ không phải là nghĩ, em biết là em đã đi đúng những điều mà anh Sơn đã chỉ dẫn cho em .

……
………..

Nguồn: www.trinh-cong-son.com

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Mười 23, 2011 in Bài hát yêu thích, Gia đình

 

Thẻ: , ,

La cumparsita – Luân Vũ & Nguyễn Đức Đạt

Nhà Minhminh rất thích hai anh chàng này chơi bản La Cumparsita. Cái anh Luân Vũ, mặc bộ trắng, chơi rất tài tử, còn cái anh Đức Đạt lại rất nghiêm nghị, tạo nên một sự tương phản rất đáng yêu, nhưng khi chơi bản nhạc này lại rất đồng cảm. Cám ơn các bạn!

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Mười 23, 2011 in Bài hát yêu thích

 

Thẻ: , ,

Pic of the day!

Gọi là “pic of the day”, chứ thực ra cái ảnh này cũng hơi cũ cũ rồi. Bọn nó “rân chủ” thế chứ, đến con vịt cũng đi biểu tình được. Trong khi đó dân nhà mình vừa thò cổ ra, cho dù là biểu tình “yêu nước”, đã lập tức bị tống lên xe thùng rồi. Hic, bao giờ cho đến bao giờ!

Dưng mà cái lý do mình đăng bức ảnh này lên không phải là vì bức xúc, mà là vì tính tình vốn yêu động vật, nhìn con vịt (ngỗng? ngan? thiên nga?) đáng yêu quá cầm lòng không đặng. Sao trông nó lại kháu khỉnh khôn lanh thế nhỉ!! Mà mình cũng phục người nước họ cơ, sao nhìn con vịt ngon lành thế mà không cho vào nồi súp nhỉ – chứ dân Việt Nam nhà mình á, con vịt này có khối mà còn sống ngon lành thế này để mà tham gia biểu tình mới chả biểu tọt.

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Mười 20, 2011 in Không chủ đề

 

Thẻ:

Laugh of the day!

Nhân viên vệ sinh của công ty rất buồn phiền vì các quý ông thường lơ đãng khi vào nhà vệ sinh. Để giải quyết những vũng nước vàng khè dưới nền toilette, công ty dán lên tường, phía trên bệ xí nam một tờ giấy: “Không tiểu tới bô chứng tỏ bạn bị ngắn, tiểu ra ngoài bô chứng tỏ bạn bị… ủ rũ!”. Ngay từ ngày hôm sau, toilette nam sạch bóng và không còn quý ông nào lơ đãng nữa. Kết luận: Hãy chứng minh cho khách hàng thấy vấn đề một cách cụ thể, ấn tượng.
(Theo TrangHa’s blog)

Yucky!!! Mẹ mà dán cái biển này trong toilette nhà mình không biết bố và Sunny có rút kinh nghiệm không (mặc dù 2 bố con chỉ thỉnh thoảng mới lơ đễnh thôi, phải nói thế không oan bố con nhà hắn), tuy nhiên mẹ vẫn ước mẹ có biện pháp gì đó để nhắc nhở. Nói chung, mẹ rất bi quan vì cái gì áp dụng được với người khác thì thường là không có xi-nhê gì đối với chồng và con trai của mẹ!

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Mười 15, 2011 in Hài hước

 

Steve Jobs: “Hãy luôn khát khao. Hãy luôn khờ dại” – Stay Hungry. Stay Foolish

Steve Jobs (1955 – 2011)
Một thiên tài ——->   Macintosh, Apple, iPhone, Ipad …
Một con người ——>  “Hãy luôn khát khao. Hãy luôn khờ dại” …

Chúng ta hãy cùng đến với Steve Jobs, một con người!

 

“Tôi rất vinh dự có mặt trong lễ trao bằng tốt nghiệp của các bạn hôm nay tại một trong những trường đại học uy tín nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng đại học. Phải thú nhận đây là lần tôi tiếp cận gần nhất với một buổi tốt nghiệp. Tôi muốn kể cho các bạn ba câu chuyện về cuộc đời tôi. Không có gì nhiều nhặn. Chỉ là ba câu chuyện.

Chuyện thứ nhất là về việc kết nối các dấu chấm (kết nối các sự kiện)

Tôi bỏ trườngReedCollegengay sau 6 tháng đầu, nhưng sau đó lại đăng ký học thêm 18 tháng nữa trước khi thực sự rời trường. Vậy, vì sao tôi bỏ học?

Mọi chuyện như đã định sẵn từ trước khi tôi sinh ra. Mẹ đẻ tôi là một sinh viên, bà chưa kết hôn và quyết định gửi tôi làm con nuôi. Bà nghĩ rằng tôi cần được nuôi dưỡng bởi những người đã tốt nghiệp đại học nên sắp đặt để trao tôi cho một vợ chồng luật sư ngay trong ngày sinh. Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi vào phút chót bởi họ muốn nhận một bé gái hơn là tôi.

Vì thế, cha mẹ nuôi của tôi, khi đó đang nằm trong danh sách xếp hàng, đã nhận được một cú điện thoại vào nửa đêm rằng: “Chúng tôi có một đứa con trai không mong đợi, ông bà có muốn chăm sóc nó không?” và họ trả lời: “Tất nhiên rồi”. Mẹ đẻ tôi sau đó phát hiện ra mẹ nuôi tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học còn cha tôi thậm chí chưa tốt nghiệp phổ thông trung học. Bà từ chối ký vào giấy tờ trao nhận và chỉ đồng ý vài tháng sau đó khi bố mẹ hứa rằng ngày nào đó tôi sẽ vào đại học.

Sau đó 17 năm, tôi thực sự đã vào đại học. Nhưng tôi ngây thơ chọn ngôi trường đắt đỏ gần như Đại học Stanford vậy. Toàn bộ số tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi phải dồn vào trả học phí cho tôi. Sau 6 tháng, tôi thấy việc đó không hề hiệu quả. Tôi không có ý niệm về những gì muốn làm trong cuộc đời mình và cũng không hiểu trường đại học sẽ giúp tôi nhận ra điều đó như thế nào. Tại đó, tôi tiêu hết tiền mà cha mẹ tiết kiệm cả đời. Vì vậy tôi ra đi với niềm tin rằng mọi việc rồi sẽ ổn cả. Đó là khoảnh khắc đáng sợ, nhưng khi nhìn lại, đấy lại là một trong những quyết định sáng suốt nhất của tôi. Tôi bắt đầu bỏ những môn học bắt buộc mà tôi không thấy hứng thú và chỉ đăng ký học môn tôi quan tâm.

Tôi không có suất trong ký túc, nên tôi ngủ trên sàn nhà của bạn bè, đem đổi vỏ chai nước ngọt lấy 5 cent để mua đồ ăn và đi bộ vài km vào tối chủ nhật để có một bữa ăn ngon mỗi tuần tại trại Hare Krishna. Những gì tôi muốn nói là sau này tôi nhận ra việc cố gắng theo đuổi niềm đam mê và thỏa mãn sự tò mò của mình là vô giá.

Tôi sẽ kể cho các bạn một ví dụ: Đại học Reed khi đó có lẽ là trường tốt nhất dạy về nghệ thuật viết chữ đẹp ở Mỹ. Khắp khuôn viên là các tấm áp-phích, tranh vẽ với những dòng chữ viết tay tuyệt đep. Vì tôi đã bỏ học, tôi quyết định chỉ đăng ký vào lớp dạy viết chữ để tìm hiểu họ làm điều đó thế nào. Tôi học cách biến hóa với nét bút, về khoảng cách giữa các chữ, về nét nghiêng, nét đậm. Đây là môn học nghệ thuật và mang tính lịch sử mà khoa học không thể nắm bắt được và tôi thấy nó thật kỳ diệu.

Những thứ này khi đó dường như chẳng có chút ứng dụng thực tế nào trong cuộc đời tôi. Nhưng 10 năm sau, khi chúng tôi thiết kế máy Macintosh, mọi thứ như trở lại trong tôi. Và chúng tôi đưa nó vào trong Mac. Đó là máy tính đầu tiên có các font chữ đẹp. Nếu tôi không bỏ học chỉ để theo một khóa duy nhất đó, máy Mac sẽ không bao giờ được trang bị nhiều kiểu chữ hoặc có được sự cân xứng về khoảng cách các chữ như vậy (sau này Windows đã sao chép lại). Nếu tôi không bỏ học, tôi có lẽ sẽ không bao giờ tham gia lớp nghệ thuật viết chữ và máy tính có lẽ không có được hệ thống chữ phong phú như hiện nay.

Tất nhiên, chúng ta không thể kết nối các dấu ấn tương lai, bạn chỉ có thể móc nối chúng khi nhìn lại quá khứ. Vậy hãy tin rằng các dấu chấm, các sự kiện trong cuộc đời bạn về mặt này hay mặt khác sẽ ảnh hưởng đến tương lai của bạn. Bạn phải có niềm tin vào một thứ gì đó – sự can đảm, số phận, cuộc đời, định mệnh hay bất cứ điều gì – cách nghĩ đó đã tạo nên những sự khác biệt trong cuộc đời tôi.

Câu chuyện thứ hai là về tình yêu và sự mất mát

Tôi may mắn khi đã nhận ra những gì tôi yêu quý ngay từ khi còn trẻ. Woz (Steve Wozniak) cùng tôi sáng lập Apple tại garage của bố mẹ khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc miệt mài trong 10 năm và phát triển từ một cái nhà xe thành một công ty trị giá 2 tỷ USD với 4.000 nhân viên. Chúng tôi cho ra đời thành quả sáng tạo – Macintosh – khi tôi mới bước sang tuổi 30.

Sau đó, tôi bị sa thải. Sao bạn lại có thể bị sa thải tại ngay công ty mà bạn lập ra? Apple đã thuê một người mà tôi nghĩ là đủ tài năng để điều hành công ty với mình và năm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp. Nhưng sau đó, tầm nhìn về tương lai của chúng tôi khác nhau và không thể hợp nhất. Khi đó, ban lãnh đạo đứng về phía ông ấy. Ở tuổi 30, tôi phải ra đi. Những gì tôi theo đuổi cả đời đã biến mất, nó đã bị phá hủy.

Tôi không biết phải làm gì trong những tháng tiếp theo. Tôi cảm thấy như mình đã đánh rơi mất cây gậy trong cuộc chơi khi người ta vừa trao nó cho tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi vì đã làm mọi chuyện trở nên tồi tệ. Tôi còn nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Nhưng mọi thứ bắt đầu kéo tôi trở lại. Tôi vẫn yêu những gì tôi làm. Bước ngoặt tại Apple không thay đổi con người tôi. Tôi bị từ chối, nhưng tôi vẫn còn yêu. Vì thế tôi quyết định làm lại từ đầu.

Khi đó tôi đã không nhận ra, nhưng hóa ra bị sa thải lại là điều tốt nhất dành cho tôi. Sức ép duy trì sự thành công đã được thay thế bằng tinh thần nhẹ nhàng của người mới bắt đầu lại và không chắc về những gì sẽ diễn ra. Nó giải phóng tôi để bước vào giai đoạn sáng tạo nhất cuộc đời.

Trong năm năm tiếp theo, tôi thành lập NeXT và một công ty khác mang tên Pixar và phải lòng một người phụ nữ tuyệt vời, người trở thành vợ tôi sau này. Pixar tạo ra bộ phim từ đồ họa máy tính đầu tiên trên thế giới – Toy Story và hiện là xưởng phim hoạt hình thành công nhất toàn cầu. Apple mua lại NeXT, tôi trở lại và công nghệ tôi phát triển ở NeXT là trọng tâm trong cuộc phục hưng Apple. Tôi và vợ Laurene cũng có một cuộc sống gia đình tuyệt vời.

Tôi khá chắc chắn rằng những điều trên sẽ không xảy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Nó như một liều thuốc đắng và kinh khủng, nhưng bệnh nhân cần nó. Đôi khi cuộc đời sẽ giáng một viên gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin. Tôi hiểu thứ duy nhất khiến tôi vững vàng chính là niềm đam mê. Bạn phải tìm ra bạn yêu cái gì. Nó đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc chiếm phần lớn cuộc đời và cách duy nhất để thực sự hài lòng là làm những gì bạn tin nó sẽ trở nên tuyệt vời. Và cách duy nhất có công việc tuyệt vời là yêu những gì bạn làm. Nếu chưa nhận ra, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng dừng lại. Như mọi mối quan hệ trong cuộc đời, nó sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn qua từng năm.

Câu chuyện thứ ba là về cái chết.

Khi 17 tuổi, tôi đọc ở đâu đó rằng: “Nếu sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, một ngày nào đó bạn sẽ đúng”. Điều đó gây ấn tượng với tôi và 33 năm qua, tôi nhìn vào gương mỗi sáng và hỏi: “Nếu hôm nay là ngày cuối của cuộc đời mình, mình có muốn làm những gì định làm hôm nay không?”. Nếu câu trả lời là “Không” kéo dài trong nhiều ngày, đó là lúc tôi biết tôi cần thay đổi.

Luôn nghĩ rằng mình sẽ sớm chết là công cụ quan trọng nhất giúp tôi tạo ra những quyết định lớn trong đời. Vì gần như mọi thứ, từ hy vọng, niềm tự hào, nỗi sợ hãi, tủi hộ hay thất bại, sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết, chỉ còn lại điều thực sự quan trọng với bạn. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất tôi tránh rơi vào bẫy rằng tôi sẽ mất cái gì đó. Khi không còn gì nữa, chẳng có lý gì bạn không nghe theo lời mách bảo của trái tim.

Một năm trước, tôi biết mình bị ung thư. Tôi được chụp cắt lớp lúc 7h30 và nhìn thấy rõ khối u trong tuyến tụy. Tôi còn chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Bác sĩ bảo tôi bệnh này không chữa được và tôi chỉ có thể sống thêm 3 đến 6 tháng nữa. Ông ấy khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại công việc, cố gắng trò chuyện với bọn trẻ những điều mà tôi định nói với chúng trong 10 năm tới, nhưng giờ phải tâm sự trong vài tháng. Nói cách khác, hãy nói lời tạm biệt.

Tối hôm đó, tôi được kiểm tra sinh thiết. Họ đút một ống qua cổ họng tôi xuống dạ dày và ruột rồi đặt một cái kim vào tuyến tụy để lấy mẫu tế bào khối u. Tôi giữ thái độ bình thản, và vợ tôi, cũng có mặt lúc đó, kể với tôi rằng khi các bác sỹ xem các tế bào dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện đây là trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.

Đó là lần gần nhất tôi đối mặt với cái chết. Tôi hy vọng lần tiếp theo sẽ là vài thập kỷ nữa. Không ai muốn chết. Ngay cả người mong được lên thiên đường cũng không muốn chết để tới đó. Nhưng cái chết là đích đến mà chúng ta đều phải tới. Không ai thoát được nó. Cái chết như là phát minh hay nhất của sự sống. Nó là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại bỏ sự cũ kỹ (người già) để mở đường cho cái mới (lớp trẻ). Các bạn chính là thế hệ trẻ, nhưng ngày nào đó sẽ già đi và rời bỏ cuộc sống. Xin lỗi vì đã nói thẳng nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách thú vị là The Whole Earth Catalog (Cẩm nang thế giới). Nó giống như một cuốn kinh thánh, kim chỉ nam của thế hệ tôi. Tác giả Steward Brand tạo ra nó vào thập niên 60, trước thời máy tính cá nhân. Nội dung sách được soạn bằng máy đánh chữ, bằng kéo và bằng máy ảnh polaroid. Nó như Google trên giấy vậy. Ở bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường trong ánh bình minh, bên dưới là dòng chữ: “Sống khát khao. Sống dại khờ“. Tôi luôn chúc điều đó cho chính mình. Hôm nay, các bạn tốt nghiệp và sắp bước vào cuộc đời mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.

Hãy luôn khao khát. Hãy luôn dại khờ”.

Nguồn: bản dịch c ủa Vnexpress

Phiên bản Tiếng Anh:

This is a prepared text of the Commencement address delivered by Steve Jobs, CEO of Apple Computer and of Pixar Animation Studios, on June 12, 2005.

I am honored to be with you today at your commencement from one of the finest universities in the world. I never graduated from college. Truth be told, this is the closest I’ve ever gotten to a college graduation. Today I want to tell you three stories from my life. That’s it. No big deal. Just three stories.

The first story is about connecting the dots.

I dropped out ofReedCollegeafter the first 6 months, but then stayed around as a drop-in for another 18 months or so before I really quit. So why did I drop out?

It started before I was born. My biological mother was a young, unwed college graduate student, and she decided to put me up for adoption. She felt very strongly that I should be adopted by college graduates, so everything was all set for me to be adopted at birth by a lawyer and his wife. Except that when I popped out they decided at the last minute that they really wanted a girl. So my parents, who were on a waiting list, got a call in the middle of the night asking: “We have an unexpected baby boy; do you want him?” They said: “Of course.” My biological mother later found out that my mother had never graduated from college and that my father had never graduated from high school. She refused to sign the final adoption papers. She only relented a few months later when my parents promised that I would someday go to college.

And 17 years later I did go to college. But I naively chose a college that was almost as expensive as Stanford, and all of my working-class parents’ savings were being spent on my college tuition. After six months, I couldn’t see the value in it. I had no idea what I wanted to do with my life and no idea how college was going to help me figure it out. And here I was spending all of the money my parents had saved their entire life. So I decided to drop out and trust that it would all work out OK. It was pretty scary at the time, but looking back it was one of the best decisions I ever made. The minute I dropped out I could stop taking the required classes that didn’t interest me, and begin dropping in on the ones that looked interesting.

It wasn’t all romantic. I didn’t have a dorm room, so I slept on the floor in friends’ rooms, I returned coke bottles for the 5¢ deposits to buy food with, and I would walk the 7 miles across town every Sunday night to get one good meal a week at the Hare Krishna temple. I loved it. And much of what I stumbled into by following my curiosity and intuition turned out to be priceless later on. Let me give you one example:

ReedCollegeat that time offered perhaps the best calligraphy instruction in the country. Throughout the campus every poster, every label on every drawer, was beautifully hand calligraphed. Because I had dropped out and didn’t have to take the normal classes, I decided to take a calligraphy class to learn how to do this. I learned about serif and san serif typefaces, about varying the amount of space between different letter combinations, about what makes great typography great. It was beautiful, historical, artistically subtle in a way that science can’t capture, and I found it fascinating.

None of this had even a hope of any practical application in my life. But ten years later, when we were designing the first Macintosh computer, it all came back to me. And we designed it all into the Mac. It was the first computer with beautiful typography. If I had never dropped in on that single course in college, the Mac would have never had multiple typefaces or proportionally spaced fonts. And since Windows just copied the Mac, it’s likely that no personal computer would have them. If I had never dropped out, I would have never dropped in on this calligraphy class, and personal computers might not have the wonderful typography that they do. Of course it was impossible to connect the dots looking forward when I was in college. But it was very, very clear looking backwards ten years later.

Again, you can’t connect the dots looking forward; you can only connect them looking backwards. So you have to trust that the dots will somehow connect in your future. You have to trust in something — your gut, destiny, life, karma, whatever. This approach has never let me down, and it has made all the difference in my life.

My second story is about love and loss.

I was lucky — I found what I loved to do early in life. Woz and I started Apple in my parents garage when I was 20. We worked hard, and in 10 years Apple had grown from just the two of us in a garage into a $2 billion company with over 4000 employees. We had just released our finest creation — the Macintosh — a year earlier, and I had just turned 30. And then I got fired. How can you get fired from a company you started? Well, as Apple grew we hired someone who I thought was very talented to run the company with me, and for the first year or so things went well. But then our visions of the future began to diverge and eventually we had a falling out. When we did, our Board of Directors sided with him. So at 30 I was out. And very publicly out. What had been the focus of my entire adult life was gone, and it was devastating.

I really didn’t know what to do for a few months. I felt that I had let the previous generation of entrepreneurs down – that I had dropped the baton as it was being passed to me. I met with David Packard and Bob Noyce and tried to apologize for screwing up so badly. I was a very public failure, and I even thought about running away from the valley. But something slowly began to dawn on me — I still loved what I did. The turn of events at Apple had not changed that one bit. I had been rejected, but I was still in love. And so I decided to start over.

I didn’t see it then, but it turned out that getting fired from Apple was the best thing that could have ever happened to me. The heaviness of being successful was replaced by the lightness of being a beginner again, less sure about everything. It freed me to enter one of the most creative periods of my life.

During the next five years, I started a company named NeXT, another company named Pixar, and fell in love with an amazing woman who would become my wife. Pixar went on to create the worlds first computer animated feature film, Toy Story, and is now the most successful animation studio in the world. In a remarkable turn of events, Apple bought NeXT, I returned to Apple, and the technology we developed at NeXT is at the heart of Apple’s current renaissance. And Laurene and I have a wonderful family together.

I’m pretty sure none of this would have happened if I hadn’t been fired from Apple. It was awful tasting medicine, but I guess the patient needed it. Sometimes life hits you in the head with a brick. Don’t lose faith. I’m convinced that the only thing that kept me going was that I loved what I did. You’ve got to find what you love. And that is as true for your work as it is for your lovers. Your work is going to fill a large part of your life, and the only way to be truly satisfied is to do what you believe is great work. And the only way to do great work is to love what you do. If you haven’t found it yet, keep looking. Don’t settle. As with all matters of the heart, you’ll know when you find it. And, like any great relationship, it just gets better and better as the years roll on. So keep looking until you find it. Don’t settle.

My third story is about death.

When I was 17, I read a quote that went something like: “If you live each day as if it was your last, someday you’ll most certainly be right.” It made an impression on me, and since then, for the past 33 years, I have looked in the mirror every morning and asked myself: “If today were the last day of my life, would I want to do what I am about to do today?” And whenever the answer has been “No” for too many days in a row, I know I need to change something.

Remembering that I’ll be dead soon is the most important tool I’ve ever encountered to help me make the big choices in life. Because almost everything — all external expectations, all pride, all fear of embarrassment or failure – these things just fall away in the face of death, leaving only what is truly important. Remembering that you are going to die is the best way I know to avoid the trap of thinking you have something to lose. You are already naked. There is no reason not to follow your heart.

About a year ago I was diagnosed with cancer. I had a scan at 7:30 in the morning, and it clearly showed a tumor on my pancreas. I didn’t even know what a pancreas was. The doctors told me this was almost certainly a type of cancer that is incurable, and that I should expect to live no longer than three to six months. My doctor advised me to go home and get my affairs in order, which is doctor’s code for prepare to die. It means to try to tell your kids everything you thought you’d have the next 10 years to tell them in just a few months. It means to make sure everything is buttoned up so that it will be as easy as possible for your family. It means to say your goodbyes.

I lived with that diagnosis all day. Later that evening I had a biopsy, where they stuck an endoscope down my throat, through my stomach and into my intestines, put a needle into my pancreas and got a few cells from the tumor. I was sedated, but my wife, who was there, told me that when they viewed the cells under a microscope the doctors started crying because it turned out to be a very rare form of pancreatic cancer that is curable with surgery. I had the surgery and I’m fine now.

This was the closest I’ve been to facing death, and I hope it’s the closest I get for a few more decades. Having lived through it, I can now say this to you with a bit more certainty than when death was a useful but purely intellectual concept:

No one wants to die. Even people who want to go to heaven don’t want to die to get there. And yet death is the destination we all share. No one has ever escaped it. And that is as it should be, because Death is very likely the single best invention of Life. It is Life’s change agent. It clears out the old to make way for the new. Right now the new is you, but someday not too long from now, you will gradually become the old and be cleared away. Sorry to be so dramatic, but it is quite true.

Your time is limited, so don’t waste it living someone else’s life. Don’t be trapped by dogma — which is living with the results of other people’s thinking. Don’t let the noise of others’ opinions drown out your own inner voice. And most important, have the courage to follow your heart and intuition. They somehow already know what you truly want to become. Everything else is secondary.

When I was young, there was an amazing publication called The Whole Earth Catalog, which was one of the bibles of my generation. It was created by a fellow named Stewart Brand not far from here inMenlo Park, and he brought it to life with his poetic touch. This was in the late 1960′s, before personal computers and desktop publishing, so it was all made with typewriters, scissors, and polaroid cameras. It was sort of like Google in paperback form, 35 years before Google came along: it was idealistic, and overflowing with neat tools and great notions.

Stewart and his team put out several issues of The Whole Earth Catalog, and then when it had run its course, they put out a final issue. It was the mid-1970s, and I was your age. On the back cover of their final issue was a photograph of an early morning country road, the kind you might find yourself hitchhiking on if you were so adventurous. Beneath it were the words: “Stay Hungry. Stay Foolish.” It was their farewell message as they signed off. Stay Hungry. Stay Foolish. And I have always wished that for myself. And now, as you graduate to begin anew, I wish that for you.

Stay Hungry. Stay Foolish.

Thank you all very much.

 

Thẻ: , , ,

“Để hôn em lần nữa” – Trần Thu Trang

Đây không phải là búc rì viu, mà là tường thuật không tại chỗ buổi ra mắt chính thức cuốn sách “Để hôn em lần nữa” của em Trần Thu Trang. Dạo này đang lười lên mạng quá, nhưng mình phải tranh thủ “tát nước theo mưa” để được nổi tiếng ké em ấy chứ :-) .

Đùa thế thôi, sốt sắng thế là vì tự nhiên tại buổi ra mắt cuốn sách mình chụp được một quả ảnh cực độc của em Trang, xin mời các bạn thưởng thức (ai muốn copy về blog, kể cả nhân vật trong ảnh, làm ơn trích dẫn rõ nguồn!!!):

When a celebrity picks her nose in public

Mình tạm đặt tên cho bức ảnh này là, “Khi nguời nổi tiếng…ngoáy mũi”!!! Chỉ tiếc là ảnh chụp từ xa, phải zoom, trình độ chụp lùn nên không được nét lắm. Hehehe, đùa tí cho thư giãn thôi, chứ quả thực em Trang lúc đó chỉ hơi bối rối trước câu hỏi của các bạn trẻ nên gãi múi tí để suy nghĩ thôi. Mình sẽ giữ bức ảnh này, rồi xin chữ ký của Trang, rồi đợi đến ngày cô ấy nổi tiếng cỡ Dan Brown chẳng hạn, để đem ra bán đấu giá.

Quay lại công việc chính là tường thuật tóm tắt lại buổi lễ ra mắt cuốn sách mới nhất của TTT. Phải nói là hôm ấy rất vui. Khen TTT thì hơi thừa, vì cô ấy lúc nào đối đáp cũng đâu ra đấy. Nhưng quả thật các bạn fan của Trang hôm đó đặt câu hỏi hơi bị hay, TTT thì trả lời nghe rất thú vị, còn MC thì vừa xinh vừa khéo vừa hoạt bát. Hôm đó cả mình và ông chồng đều cho cô MC 10 điểm. Còn về bản thân cuốn sách, như mọi khi, bìa sách rất đẹp, theo thiển ý của mình. Có lẽ một trong những thứ mình thích ở Trang là các bìa sách cô ấy tự thiết kế. Khi Trang nói là sau khi cũng thử nhờ nguời này người nọ cuối cùng cô ấy nhận ra rằng, tự mình thiết kế là tốt nhất. Tốt nhất ở đây không hẳn là tự cho là mình thiết kế đẹp nhất, mà là thực ra, chỉ có mình là hiểu mình muốn gì nhất, muốn thể hiện điều gì nhất ở bìa cuốn sách của mình. Đồng ý cả 2 chân 2 tay luôn. Còn về nội dung sách thì mình đã có một bài rì-viu riêng rồi, tuy nhiên hôm đó mang sách về, đọc nửa sau (mà mình chưa kịp đọc trên mạng), mình nhận ra hình như mình miss một cái gì đó, thế là bây giờ lại phải lật đật xem lại từ đầu!

TTT và cô MC xinh đẹp

Hôm đó rất tiếc là mình và ông xã phải về sớm vì một lý do rất… lãng xẹt. Đó là, 2 vợ chồng ngồi ngay ở hàng ghế sát cửa ra vào, trong khi các fan của em Trang nhiều em đến muộn, không còn chỗ, cứ chen chúc ở cửa rồi nhoài gần người vào trong. Mà, của đáng tội, bọn trẻ bây giờ đứa nào cũng cao ráo nở nang xinh đẹp, cứ nhoài người vào, rồi nửa đứng nửa ngồi lên ngay cái…đùi của ông xã mình. Mình nhìn sang chồng mà thấy tội, mặt mũi chồng méo xệch, ngay trước mũi lão ý, cách khoảng 5cm, là mấy cái mông rất đẹp của các cô gái trẻ. Mình liếc liếc chồng, biết ngay là sắp không giữ được vẻ đạo mạo nữa rồi, lại có vợ ngồi ngay đấy chứ :-) , thế là giải pháp an toàn nhất cho lão ý là phắn ra ngoài. Thôi thế là, thấy chồng trốn ra ngoài rồi, mình cũng đành phải ra theo, tiếc hùi hụi cái bánh ga-tô mình đã rình suốt từ đầu giờ:

Túm lại, mặc dù mình không được ngồi đến tận cuối để nghe hết cuộc giao lưu vui vẻ, và cũng không ở lại để ăn bánh ga-tô được, mình cũng thấy đó là một buổi ra mắt sách rất vui, rất thực chất, và đặc biệt là không có những quan khách ngồi hàng đầu ngáp vặt! Nhớ lại lần giao lưu gần đây nhất của TTT mình tham gia là ở quán cà fe, rất thân mật như những người trong nhà với nhau, thì lần này, tất cả đã mang một màu sắc mới, chuyên nghiệp và bài bản hơn rất nhiều. Nhìn thế là biết. Chúc mừng em, Trần Thu Trang! Keep up the good job.

À quên, tái bút. Hôm đó có một chuyện đáng nhớ đối với vợ chồng nhà mình. Khi bước vào, có một bé rất xinh xắn cỡ khoảng 20 tuổi chạy ra cúi rạp người lịch sự nói: “Cháu mời 2 bác vào ngồi phía trong ạ”. Vợ chồng mình rất cảm động, líu ríu dắt nhau vào tìm chỗ ngồi. Sau khi yên vị rồi, mình quay sang chồng bảo: “Này, tại chồng râu tóc bạc hết nên vợ mới bị vạ lây đấy! Chứ vợ mà đi một mình thể nào bé ấy cũng “chào chị”!!”. Thế mới biết TTT nhắm vào rất đúng đối tượng, toàn các fan trẻ, đến nỗi cỡ như vợ chồng nhà mình là “già” nhất đám, đến nỗi bị gọi là “bác” hị hị.

 
2 Comments

Posted by on Tháng Mười 13, 2011 in Bạn bè

 

Thẻ: ,

Văn hóa xấu hổ và văn hóa tội lỗi

(Tuanvietnam.net)
Tác giả: Châu Sa

Văn hóa tội lỗi được cho là thông dụng ở các nước phương tây trong khi văn hóa xấu hổ được coi là ngự trị ở các nước phương đông.

Sự khác biệt của hai nhóm văn hóa
Nhận thức về trách nhiệm và điều sai trái sẽ không giống nhau giữa các nền văn hóa, thậm chí cũng khác nhau với từng nhóm người với mức độ nhận thức khác nhau trong cùng hệ văn hóa.

Các nhà nghiên cứu đã chia văn hóa làm hai nhóm khác biệt: Shame culture (văn hóa cảm nhận xấu hổ hay gọi tắt là văn hóa xấu hổ, đôi khi còn gọi là honour-shame culture: Văn hóa cảm nhận về vinh dự-xấu hổ) và guilt culture (văn hóa cảm nhận tội lỗi hay gọi là văn hóa tội lỗi).

Xấu hổ là cảm giác “tôi thật xấu xa”. Tội lỗi là cảm giác “tôi đã làm một việc xấu”. Cảm giác xấu hổ là để chỉ tôi là ai trong khi cảm giác tội lỗi để chỉ việc tôi đã làm gì.

Có thể nói người tiên phong cho các khái niệm văn hóa này là nhà nhân chủng học về văn hóa, Ruth Benedict, người Mỹ. Bà đưa ra phân định này trong nghiên cứu của mình về nước Nhật trong Thế chíến thứ II (bài viết được xuất bản năm 1946).

Có thể tóm tắt như sau:

1. Guilt-culture (VH tội lỗi)

1.1. Tôi không làm điều đó

Nếu mọi người tin rằng: Tôi không làm điều đó
Còn tôi tin rằng: Tôi không làm điều đó –> Không sao

Nếu mọi người tin rằng: Tôi có làm điều đó
Còn tôi thực sự không làm điều đó –> Không sao, tôi sẽ tìm cách bảo vệ mình

1.2. Tôi làm điều đó
Dù mọi người tin hay không tin tôi đã làm điều đó, thì
Tôi vẫn cảm thấy có tội dù thế nào
Tôi cảm thấy có tội và sẽ bị trừng phạt

2. Shame-culture (VH xấu hổ)

2.1. Tôi không làm điều đó
Nếu mọi người tin rằng: Tôi không làm điều đó –> Không sao
Nếu mọi người tin rằng Tôi có làm điều đó –> Tôi vẫn thấy xấu hổ và sợ bị coi khinh, cho dù sự thật là tôi không làm điều đó.

2.2. Tôi làm điều đó:
Nếu mọi người tin rằng: Tôi làm điều đó –> Tôi thấy xấu hổ và sợ bị coi khinh
Nếu mọi người tin rằng: tôi không làm điều đó –> Không sao, vì chẳng ai biết tôi có tội, cho dù sự thật là tôi có tội.

Từ niềm tin của cả cá nhân lẫn cộng đồng đối với những khái niệm liên quan đến tội lỗi, mỗi nền văn hóa có những định nghĩa có thể không giống nhau về những điều sai trái.

Người ta qui kết dạng văn hóa nào là dựa trên phản ứng hay hành xử của cá nhân đối với ý kiến của cộng đồng. Thực ra, trong cả hai dạng văn hóa, cá nhân ứng xử tương tự nếu có sự thống nhất trong đánh giá của cả hai phía, cá nhân và cộng đồng.

Sự khác biệt cơ bản sẽ là: Cá nhân trong mỗi dạng văn hóa sẽ hành xử khác khi đánh giá của cộng đồng khác với đánh giá của chính cá nhân đó. Đó là trường hợp cá nhân tin mình không có lỗi trong khi cộng đồng tin là có và ngược lại.

Người thuộc văn hóa tội lỗi sẽ phản bác (thậm chí rất mãnh liệt) khi bị oan và cảm thấy tội lỗi cả khi không ai biết tội của họ. Với họ, động lực ưu tiên là nội lực, là nhận thức của chính họ. Nhận thức bên ngòai không quan trọng. Họ coi trọng thực tế hơn cái biểu hiện bên ngòai.

Với người thuộc văn hóa xấu hổ họ sẽ xấu hổ cả khi bị oan và không xấu hổ khi người khác không biết lỗi của họ. Với họ, lỗi thực không phải cái để suy nghĩ. Họ coi trọng thể hiện bên ngòai hơn thực tế.

Cá nhân và cộng đồng trong sự phát triển văn hóa

Văn hóa tội lỗi nhấn mạnh vào trách nhiệm cá nhân, không ảnh hưởng bởi định kiến của xã hội hay những điều đã được xã hội phê duỵệt. Văn hóa tội lỗi liên quan đến sự thật, pháp lý và bảo tồn quyền cá nhân.

Nó cũng cho thấy sự phán xét bên trong của cá nhân mới đóng vai trò quan trọng trong hành xử. Do vậy dạng văn hóa này thích hợp với xã hội đề cao tự do cá nhân (individualistic society). Cảm giác tội lỗi sẽ giữ con người khỏi những việc làm sai trái. Tuy nhiên nó cũng nguy hiểm khi người ta nhận thức sai.

Trong nền văn hóa xấu hổ, các tập tục xã hội phát triển xung quanh các ý niệm liên quan mật thiết đến nhận dạng về cộng đồng. Dạng văn hóa này thích hợp với xã hội đề cao cộng đồng (collective society). Trong văn hóa xấu hổ, cái mọi người tin (hay nghĩ) quan trọng hơn.

Cá nhân thường đặt tiêu chuẩn sống cho mình dựa vào khát khao được tôn trọng hoặc tránh bị xấu hổ lên trên mọi thứ. Những động cơ này làm người ta buộc phải sống tốt theo mong đợi của xung quanh nhưng cũng dễ làm người ta liên quan đến những việc sai trái có thể che giấu được.

Về mặt tâm lý, người phương tây cho rằng cảm giác tội lỗi được coi là cảm xúc “cao cấp” hơn cảm giác xấu hổ. Xấu hổ hay tội lỗi đều là cảm giác tinh thần về trách nhiệm cá nhân, nhưng cảm giác tội lỗi diễn tả trách nhiệm theo chủ quan và vì vậy khuyến khích sự thay đổi nhân cách một cách tích cực.

Cảm giác xấu hổ lành mạnh có thể kích thích động cơ tốt nhưng vẫn bao hàm trách nhiệm ép buộc (mang tính khách quan) và ức chế thay đổi tích cực. Cảm giác xấu hổ hay cảm giác bị coi thường có thể dẫn đến sự hối cải nhưng cũng có thể dẫn đến tính trơ cứng.

Có ý kiến cho rằng khi phương tây di chuyển từ văn hóa xấu hổ sang văn hóa tội lỗi, sự hiện đại hóa được tạo ra. Bởi vì khi cảm giác tội lỗi trở thành động lực chủ yếu của một nền văn hóa thì nền văn hóa ấy sẽ thành công hơn trong việc xây dựng các nền tảng hợp lý, là tiền thân cho phát triển.

Xã hội với văn hóa xấu hổ là xã hội hướng đạo con trẻ bằng cách tạo tâm lý xấu hổ và mối đe dọa bị tẩy chay. Đồng thời điều hành người lớn cũng bằng tâm lý đó. Xã hội với văn hóa tội lỗi được điều hành bằng cách tạo ra và duy trì cảm giác tội lỗi đối với hành vi mà cá nhân tin là không được xã hội phê duyệt và chắc chắn bị lên án (dẫn đến việc trước sau cũng sẽ bị trừng phạt).

Có ý kiến cho rằng khi phương tây di chuyển từ văn hóa xấu hổ sang văn hóa tội lỗi, sự hiện đại hóa được tạo ra. Bởi vì khi cảm giác tội lỗi trở thành động lực chủ yếu của một nền văn hóa thì nền văn hóa ấy sẽ thành công hơn trong việc xây dựng các nền tảng hợp lý, là tiền thân cho phát triển.

Nhưng cũng có ý kiến cho rằng, thực chất quá trình cảm nhận này thể hiện lòng tin (tin điều này là đúng, điều kia là sai) hơn là kiến thức. Cho nên không có dạng văn hóa nào là hòan hảo, cũng không có dạng nào là xa lạ với mỗi con người.

Khái niệm về mắc lỗi và sự công bằng được hiện diện trong cả hai lọai văn hóa, chỉ có chúng được vận hành theo những luật lệ khác nhau. Hai dạng văn hóa này thực sự cùng tồn tại trong một xã hội, chỉ có mức độ ảnh hưởng là khác nhau. Thậm chí trong mỗi con người cũng có thể tồn tại cả hai dạng văn hóa đó.

Văn hóa tội lỗi được cho là thông dụng ở các nước phương tây trong khi văn hóa xấu hổ được coi là ngự trị ở các nước phương đông. Người ta cũng giả định rằng các dân tộc mang tôn giáo Do thái và Thiên chúa thuộc về văn hóa tội lỗi. Còn các dân tộc Hồi giáo và phương đông thuộc văn hóa xấu hổ. Như phân tích ở trên, các giả định này chỉ mang tính tương đối.

Kết luận của nhà nhân chủng học Ruth Benedict về xã hội Nhật với văn hóa xấu hổ đặc trưng đã bị nhiều học giả Nhật ngày nay phản đối và bác bỏ. Nhưng những khái niệm về hai dạng văn hóa trên rất có ích trong phân tích hành vi của cá nhân và cộng đồng liên quan đến nghiên cứu về văn hóa.

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Mười 1, 2011 in Không chủ đề

 

Memory – Barbra Streisand (Sunny’s most favorite song up to NOW)

Đây là bài hát anh Sunny rất thích, mặc dù Sunny chẳng hiểu gì cả. Bố Minh cũng rất thích bài này, nghe cũng rất nhiều, nhưng cũng chẳng bao giờ xem lời bài hát nói gì. Hôm nay bố mới ngồi xem lời bài nói gì. Hoá ra là hay thật. Một bài hát của người phương tây, nhưng ý nghĩa rất phương đông. Tất cả rồi cũng chỉ là “memory”, và một ngày mới lại bắt đầu :-) . Chẳng có gì là quan trọng, mọi thứ đến và đi, còn ta thì vẫn cứ tiếp tục ….

MEMORY

Midnight
Not a sound from the pavement
Has the moon lost her memory?
She is smiling alone
In the lamplight
The withered leaves collect at my feet
And the wind begins to moan

Memory
All alone in the moonlight
I can dream of the old days
Life was beautiful then
I remember
The time I knew what happiness was
Let the memory live again

Every street lamp
Seems to beat
A fatalistic warning
Someone mutters
And a street lamp gutters
And soon it will be morning

Daylight
I must wait for the sunrise
I must think of a new life
And I mustn’t give in
When the dawn comes
Tonight will be a memory too
And a new day will begin

Burnt out ends of smoky days
The stale cold smell of morning
The street lamp dies
Another night is over
Another day is dawning

Touch me
It’s so easy to leave me
All alone with my memory
Of my days in the sun
If you touch me
You’ll understand what happiness is
Look a new day has begun…

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Chín 18, 2011 in Bài hát yêu thích

 

A letter to AAAS by Vietnamese scientists worldwide

20 August, 2011

Dr. Alan I. Leshner, Executive Publisher
Dr. Bruce Alberts, Editor-in-chief
Science Magazine
American Association for the Advancement of Science
Email: science_editor@ aaas.org

cc: Xizhe Peng,
School of Social Development and Public Policy Fudan University, Shanghai, China
xzpeng@fudan.edu.cn

Dear Dr. Alan Leshner and Dr. Bruce Alberts:

We are a group of Vietnamese academics and professionals living in various parts of the world. We wish to express our concern, if not outrage, about the bias shown in the map of China (i.e. deletion of neighboring countries such as Vietnam, Malaysia, Brunei, Indonesia, the Philippines…and inclusion of the disputed waters and islands to the east of Vietnam) contained in the paper: “China’s Demographic History and Future Challenges” by Xizhe Peng, recently appearing in your Science Magazine, Issue 29 July 2011, Vol. 333 No. 6042 pp. 581-587, at http://www.sciencemag.org/content/333/6042/581

The 9-dotted line zone covers about 90% of the Southeast Asia Sea, area of about 350,000km2, (also referred to as the East Sea by Vietnam) which encircles the archipelagos of Paracels and Spratlys. The area has been a subject of territorial dispute among Vietnam, the Philippines, Malaysia, Brunei, Taiwan, and China (which wrested control of the Paracels and some western islands of the Spratly Archipelago from Vietnam after bloody naval battles in 1974 and 1988). While Vietnam has controlled the archipelagos as early as the 15th century, the other countries (e.g., the Philippines, Indonesia Malaysia, Brunei, Taiwan, and China) have recently made certain territorial claims only after oil and gas deposits were discovered in the area.

In the last few years, China has arbitrarily presented the U-shaped 9- dotted line map and claimed the whole Southeast Asia Sea as her “historical waters,” without any internationally recognized legal basis such as UNCLOS (United Nations on the Convention of the Law of the Sea). The hand-drawn U shape line has neither scientific facts nor geographical information to certify its authenticity to show to the world community. Thus, the 9-dotted line zone included in the map of China is an error of fact and a blatant attempt of China to authenticate its disputed claims.

We would like to call your attention to the implications that could be associated with the publication of the map presented by Xizhe Peng: Inserting a map of China covering almost the whole sea of South East Asia in articles originating from Chinese institutions and destined for scientific and non-scientific journals worldwide is part of a ploy. China is hoping that over time frequent appearances of such a map in well-known publications and the absence of responses from editors and readers will help establish de facto recognition of its claims over the disputed lands and waters. (eg: J. Tai et al. / Waste Management 31 (2011) 1673–1682, Volume 31, Issue 8, August 2011).

Without any regard to the disputed status of the territorial waters, China has been illegally and aggressively enforcing its own 9- dotted line zone in the South East Asia Sea, which is dubbed as “the cow tongue-shaped line map”. In recent years, many Vietnamese fishermen working in their ancestral traditional fishing areas along Vietnam’s 3000km shoreline have been harassed, terrorized and occasionally murdered by Chinese naval forces. Their fish catches, fuel and fishing equipments have been confiscated. China extorted money from the fishermen before releasing them and their stripped–bare boats. As recent as late May and early June of 2011, Chinese naval patrol vessels blatantly harassed two Vietnamese ships working on an oil exploring mission inside Vietnam’s 200 nautical mile exclusive economic zone (EEZ) and forcefully cut their exploring fiber optic cables.

http://globalspin.blogs.time.com/2011/06/10/tension-rise-over-south-china-sea-claims/

With the on-going aggression exerted by China upon the much smaller countries in South East Asia, especially Vietnam, we would like to call your attention to the implications that could be associated with the publication of the map presented by Xizhe Peng, who is himself a Chinese national.

In the interest of scientific integrity as well as the true facts of the Southeast Asia Sea, we would appreciate your putting out a correction, so the readers of your magazine can make up their minds about the bias in the paper written by Xizhe Peng, as well as be aware of any future articles originating from China containing such one-sided and biased map like the one mentioned above.

Our Vietnamese people from all over the world would be very appreciative of your positive response to our concern and to our desire to have our viewpoint be known.

Disguised and fabricated map of China without the countries of South East Asia, with the distorted “cow tongue shape” dotted line.

True regional map of South East Asia with the “cow tongue shape” dotted line

Yours sincerely,

Hoang Tuy, Ph.D, Prof, Institute of Mathematics, Hanoi Vietnam
Gian Vu, Economist, former Consultant of Swiss State Secretariat of Economy, Switzerland
Xuan Yem Pham, Ph.D., Prof, University of Paris 6, France
Dang Hung Nguyen, Ph.D., Prof , Liège, Belgium
Hoang Anh Tuan Kiet, Ph.D., Commissariat Energy Atomique -Cadarache, France
Khanh Tuoc Trinh, Ph.D., New Zealand
Ngoc Bich Tran, Ph.D. (Economics), CFP, E.A., USA
Thuong Son Nguyen. Ph.D., Australia
Hoanh T. Ngo, M.Eng.Sc., P.Eng., Canada
Mai Tran, Ph.D., Australia
Tara T. VanToai, Ph.D., USA
Norman N. VanToai, Ph.D., USA
Long Quang Le, B.E. Mech, New Zealand
Phuong Minh Tran, M. Tech, Australia
Tuyen Gia Do, B.E. Elect, Saudi Arabia
Ba Tuoc Tran, M. Com., Vietnam
Long Viet Bui, B.E. Mech, Vietnam
Xa Van Nguyen, M.E. Civil, USA
Tu Van Nguyen, M.Com. (Econ.), New Zealand
Lap Quoc Nguyen, Ph.D.,USA
Han Huu Huynh, B.S. Tech (Food), USA
Tuyet Van Duong, M.Com. (Econ.), USA
Danh Cong Bien, M.E. Elect, New Zealand
Triet Minh Ngo, P.E. Civil, USA
Kho Huu Nguyen, Ph.D.(Chem Eng), P.E., USA
Nham Truong, Ph.D, Australia
Kim Ngoc Truong, B.E. Chem, USA
Hong Ba Le, M.Sc, Australia
Huynh Tung Ngo, B, Agr.Sc, Australia
Hung The Vu, B.S. Comp., USA
Ngon Danh Nguyen, P.E. Civil, USA
Mai Chi Thi Nguyen, B.Com., USA
Kim Ngoc Truong, B.E. Chem, USA
Bich Lien Nguyen, B.A. Edu., USA
Mui Dinh, B.A. Edu., Australia
Tuan Sy Bui. Ph.D, MBA, MSCIS, USA
Duong Thanh Tran, B.A.Edu, New Zealand
Chau Bich Bui, M.A., USA
Nga Thien Nguyen, B.S. Comp., New Zealand
Thi Nhung Do, B.A. Edu., USA
The Hung Nguyen, Prof, Uni of Danang, Vietnam
Khanh Nguyen-Do, Ph.D., Australia
Ngoc Diep Vuong, M.Com.,Economics, USA
Thanh Truc Vuong, B.A.Edu, USA
Long Phan Pham, P.E, Chairman Viet Ecology Foundation, USA
Quyet Vu, M.A.Edu., USA
Marie Dung Burns, M.A. Edu., New Zealand
Lieu Thu Le, B.E. Chem, New Zealand
Ngoc Bich Becker, MTA. CANDMED, Germany
Van Hao Nguyen, M.E. Civil, Australia
Thi Tinh Tien Le, M.Com, Economics, Australia
Mong Trinh Thi Nguyen, B.A, New Zealand
Thomas Hung Ngoc Dang, M.B.A, CPEng, Australia
Huu The Nguyen, M.B.A., USA
Hoai Vong Cong Le, M.Com, USA
Khoa Ba Ngo, M.B.A., USA
Hung Nguyen, B.E. Chem, Australia

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Tám 26, 2011 in Đọc báo giùm bạn

 

Thẻ:

Nào mình cùng đi chơi nhé (5)

Chuẩn bị lên đường nào

Thư giãn quá. Ăn kem ở Paris Gateaux thích thật!

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Tám 13, 2011 in Du lịch, Gia đình

 

PN&HĐ: Lợi ích quốc gia, cây gậy và…lợi ích nhóm

Tác giả: Kỳ Duyên (Tuanvietnam.net)

Lợi ích quốc gia, nụ cười của… lạm phát trước phát ngôn rất ngộ của một ông nghị, chỉ còn cây gậy và lợi ích nhóm…là những lát cắt Phát ngôn và hành động tuần này xin gửi tới quý bạn đọc.

Lợi ích quốc gia

Kỳ họp đầu tiên của Quốc hội khóa XIII vậy là đã khép lại. Với dấu ấn rõ nhất là việc ra mắt của Chính phủ mới và tuyên ngôn của Thủ tướng Chính phủ, xác định 3 khâu đột phá trong chiến lược phát triển đất nước. Và kỳ họp đầu tiên của khóa QH XIII cũng mới khởi động những bước đi đầu tiên. Nhưng dư âm vui, lo không phải là không có.

Có thể thấy Quốc hội khóa XIII có những nét mới đáng quan tâm: có 38 doanh nhân trúng cử trong số gần 100 doanh nhân ứng cử; hay như kết quả bầu cử : Ông Nguyễn Sinh Hùng, Ủy viên Bộ CT, Phó TT Thường trực CP được bầu làm Chủ tịch QH. Có người đã gọi đây là 1 hiện tượng “hi hữu” trong lịch sử QH- 1 vị Phó TT Thường trực trình bày bản báo cáo của CP ở đầu kỳ họp trở thành Chủ tịch QH chủ trì giám sát ngay chính bản báo cáo của mình (!)

Những nét mới đó liệu có chi phối gì tới lợi ích quốc gia, tới chất lượng hoạt động nghị trường ở phiên họp đầu tiên?

Đúng ngày khai mạc 21/7/2011, trên Tạp chí Tia Sáng, có bài viết “Đại diện cho lợi ích quốc gia” của ông Nguyễn Sĩ Dũng (Phó Chủ nhiệm Văn phòng QH). Theo ông Nguyễn Sĩ Dũng, QH phải đại diện cho lợi ích của quốc gia hơn là lợi ích của các tỉnh. Lý là vậy, nhưng thực tế không đơn giản như vậy. Hệ lụy dễ mắc phải là “các ưu tiên của quốc gia dễ bị các ưu tiên của tỉnh thành chi phối; là nguồn lực quốc gia bị phân bổ phân tán; là xung đột lợi ích giữa việc giám sát các Bộ trưởng và việc tránh đụng chạm để lợi ích của địa phương không bị ảnh hưởng”.

Còn theo người viết bài, QH cũng không phải là… doanh hội. Sự có mặt của nhiều doanh nhân trong QH khóa này, vừa là nét mới mẻ, vừa đòi hỏi chính lương tâm của họ- những doanh nhân, đại diện trước hết cho lợi ích của nhân dân, sau đó mới đại diện cho lợi ích của giới doanh nhân và doanh nghiệp, có sự công tâm, minh bạch. Nhưng lợi ích của nhân dân vẫn phải là trên hết. Nếu không, thì nhân dân bầu họ làm đại biểu của mình để làm gì?

Nhưng trong thực tế đã có hiện tượng, như ông Nguyễn Minh Thuyết tại bài trả lời phỏng vấn của Tuần Việt Nam (4/8/2011), ông đặc biệt quan tâm đến tin, 1 đại biểu – doanh nhân trong những ngày đầu tham gia QH đã tuyên bố: Hạn chế tín dụng đối với thị trường bất động sản và thị trường chứng khoán là bất hợp lý. Theo ông, không biết doanh nhân này muốn gửi tín hiệu gì đến QH. Nhưng qua phát biểu đó, người dân có quyền lo lắng đại biểu QH sẽ không thật khách quan trong việc quyết định chính sách (?).

Cũng ngay sau kỳ họp đầu tiên kết thúc, trả lời câu hỏi của báo chí “Chủ tịch có e ngại khi nào đó đang ngồi ghế điều hành mà ông bị nhầm vai không”, Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng tự tin: “Xin nói là trước kia tôi đã từng làm Bộ trưởng Bộ Tài chính, tức là làm thủ trưởng. Rồi sang làm Phó TT, là người giúp việc. Hai vị trí công việc này cũng khác nhau lắm. Và xin nói là tôi vẫn ngồi đúng vai”.

Nhân dân không chỉ mong Chủ tịch QH ngồi đúng vai, mà còn mong ông làm tốt vai mình. Vì quyền lực do nhân dân trao cho ông, nhưng quyền uy phải do đức, tài, và cả những trải nghiệm của cá nhân ông ở các vị thế khác nhau, tạo lập. Đó là cái vinh, cũng là cái cực của người đứng đầu cơ quan lập pháp quốc gia, trước thời cuộc đất nước phải đối mặt với quá nhiều thách thức.

Và giữa đặc điểm bối cảnh nghị trường, vào những ngày gần cuối kỳ họp, có ý kiến của 1 đại biểu QH, ngay lập tức thu hút sự quan tâm, đồng cảm của nhân dân. Đó là đại biểu Dương Trung Quốc, khi ông đề cập những vấn đề hệ trọng, gắn bó và xuyên suốt với lợi ích quốc gia- chủ quyền chính trị và chủ quyền kinh tế, nhưng đặc biệt là Biển Đông, mà theo ông, “chưa được CP quan tâm đúng mức xét từ khía cạnh quan tâm đến lòng tin của dân”.

Ở góc độ nhà sử học, ông Dương Trung Quốc dẫn chứng những thời khắc số phận dân tộc ngàn cân treo sợi tóc. Nhưng lòng tin của nhân dân vào CP, và ngược lại, của CP vào nhân dân là tuyệt đối, đã tạo nên sức mạnh hậu thuẫn để CP chèo chống đưa cả dân tộc qua những con sóng cả.

Và những tháng năm này, lòng tin chính là sợi dây liên kết chặt chẽ giữa CP với nhân dân, giữa nhân dân với CP, để cả dân tộc cùng nhìn về một hướng, can đảm đối mặt với thách thức- chủ quyền Tổ Quốc đang bị đe dọa.

Bởi trí tuệ tập thể của Chính phủ, là tinh hoa, sáng suốt, cần được kết hợp với trí tuệ và khí phách của 80 triệu dân, của toàn dân tộc. “Cái gì cần tế nhị trong quan hệ ngoại giao ta phải giữ, nhưng với dân không cần sự tế nhị mà cần đến sự tin cậy và thẳng thắn… Đừng tạo ra những khoảng cách, những xung đột không đáng có giữa CP và nhân dân…”.(Nhà sử học Dương Trung Quốc).

Lợi ích quốc gia khiến nhân dân mong các đại biểu QH khi bàn về những việc hệ trọng, cần sáng suốt đặt lợi ích quốc gia lên trên lợi ích của địa phương, doanh nghiệp mình. Bởi quốc gia có vững mạnh, trường tồn, mới có địa phương, có doanh nghiệp.

Và xin các đại biểu QH nhớ tới những lời hứa của các vị trước cử tri, để khi từ nghị trường trở về bắt tay hành động, không để sự im lặng là… vàng.

Nụ cười của … lạm phát

Giữa lúc cả xã hội đang “sốt” bừng bừng vì giá vàng tăng chóng mặt, kéo theo giá USD bắt đầu chạy theo, chiều 5/8/2011, cuộc thảo luận ở nghị trường QH xoay quanh chủ đề lạm phát- một trong những thách thức lớn nhất hiện nay.

Con bệnh lạm phát từ lâu đã là nỗi lo thường trực của cả xã hội. Và đang ở top… tiên phong so với các con bệnh khác. Những người cảm nhận rõ nhất, trực quan nhất về nó chắc chắn không phải là quan chức, cán bộ Nhà nước, mà là các bà nội trợ, khi họ đi chợ mà “như bị móc túi”, bị “mất cắp”.

Ngay cả tân Phó TT Vũ Văn Ninh, khi còn là Bộ trưởng Tài chính, mới đây khi trả lời báo chí, cũng phải thốt lên: “Vợ tôi đi chợ về cũng kêu ghê lắm”.

Các bà nội trợ kêu ghê lắm. Và nay đến lượt các đại biểu QH.

Dự báo của Nhà nước chỉ 1 con số- 7%, trong thực tế lạm phát đã vượt gấp đôi với 2 con số đầy thách thức – khoảng 17%. Không hiểu nó còn tiếp tục phi mã nữa không?

Chính vì thế, cuộc thảo luận, tranh luận – giải phẫu cái gốc của con bệnh khó kiểm soát, có tính khí thất thường cùng hệ lụy của nó diễn ra mới đây cực kỳ sôi động.

Đại biểu Huỳnh Ngọc Đáng (Bình Dương) nhận xét, chính những khiếm khuyết trong cơ cấu nền kinh tế và mô hình tăng trưởng, cộng với khả năng quản lý, điều hành còn yếu kém đã đẩy lạm phát ngày càng lên cao. Gói kích cầu không phải là tác nhân chính bên trong gây lạm phát cao.

Đại biểu- doanh nhân Đặng Thị Hoàng Yến thì nói chắc như đinh đóng cột: “Quan điểm cá nhân tôi cho rằng chính nhập siêu là nguyên nhân gốc tạo ra lạm phát”.

Không đồng ý với ý kiến này, đại biểu- Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng cho rằng, 1 trong những nguyên nhân khiến nhập siêu cao là do tâm lý chuộng hàng ngoại, khi ở Việt Nam, nước thì nghèo mà ôtô, điện thoại thuộc hàng sang nhất đều có cả.

Đại biểu Đồng Hữu Mạo (Thừa Thiên – Huế) không nhất trí với ý kiến nhận định lạm phát cao có yếu tố tăng lương cho cán bộ công chức. Vì “Trên thực tế tăng lương luôn đi sau việc tăng giá, tăng lương không đủ bù đắp việc trượt giá, đồng lương thực tế của người ăn lương đã giảm đi rất nhiều so với trước đây”. v…v… và .v…v..

Giữa cái nóng bỏng vì tranh luận và chẩn bệnh lạm phát, duy nhất có 1 đại biểu, đó là Đỗ Văn Đương (T/p HCM) tưới mát không khí bằng những phát ngôn ấn tượng và rất ngộ: “Tôi đi các nước thấy giá tiêu dùng đắt đỏ, một đĩa rau muống xào ở Thượng Hải tới 200 nghìn, nhưng ở Việt Nam chỉ mấy chục. Trong nước tôi đi chợ rau muống ở đô thị có thể 5.000 đồng/mớ, đi xuống vùng nông thôn chỉ 2.000, xuống nữa có khi rẻ hơn….

…Nhà thu nhập thấp ít người mua hơn, đề ra nhà thu nhập cho người trung bình, tới đây có lẽ là nhà thu nhập cao. Rất nhiều hàng hóa của mình được giảm giá, đồng tiền của mình về Việt Nam được tự do, có giá trị. Cần xem lại đánh giá chỉ tiêu lạm phát này xem có đúng không, theo tôi không phải là cao nhất” (?)

Chợt thấy, sao phát ngôn của đại biểu Đỗ Văn Đương giống phát ngôn của đại biểu Trần Tiến Cảnh (Hà Nam) khóa trước thế: “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm… Việt Nam không phải nước nghèo, với quyết tâm chính trị, tôi đề nghị phải xây”.

Mọi sự so sánh kiểu “tôi đi các nước” hay “ra nước ngoài, tôi đi thử tàu cao tốc rồi”… đều luôn khập khiễng. Bởi khi so giá của đĩa rau muống xào ở Thượng Hải (Trung Quốc) với giá một đĩa rau muống xào ở Việt Nam chênh nhau, thì đại biểu Đỗ Văn Đương lại quên không so sánh thu nhập bình quân đầu người của Thượng Hải (luôn thuộc mức cao nhất của Trung Quốc), với thu nhập bình quân của người Việt Nam là bao nhiêu?

Có một bạn đọc ngay lập tức chép miệng: “… có lẽ chưa học qua mấy lớp kinh tế vi mô, vĩ mô nên không thể phân biệt giữa giá cả (Price) với chỉ số giá tiêu dùng (Consumer Price Index – CPI) dùng để tính lạm phát, khác nhau ở chỗ nào”.

Ý kiến của đại biểu Đỗ Văn Đương khiến cả nghị trường cười rộn. Tiếng cười của các đại biểu cũng là một câu trả lời.

Và con bệnh lạm phát chắc chắn cũng… nhoẻn cười theo. Nụ cười hiểu biết và…bí hiểm.

Chỉ người đọc, nhất là những cử tri từng bỏ phiếu cho ông thì nhăn mặt, khó mà cười nổi.

Có phải ông chưa bao giờ phải đi chợ? Hay ông quá xa lạ với đời sống nhân dân? Nếu quá xa lạ, thì làm sao thấu hiểu được dân để cất tiếng nói đại diện?

Chỉ còn cây gậy và …lợi ích nhóm?

Đất đai và bất động sản (BĐS) luôn là những điểm nóng nhất của an sinh xã hội. Người ta đã thống kê được, có tới 70% số vụ khiếu kiện thuộc lĩnh vực đất đai, trong đó, 70% thuộc nguyên nhân mức bồi thường đất không thỏa đáng.

Tấc đất tấc vàng, mọi chính sách về đất đai, phải thể hiện được sự công bằng, công tâm và hài hòa lợi ích của 2 phía, người dân và Nhà nước (hoặc doanh nghiệp, chủ đầu tư).

Thế nhưng, đó là về lý thuyết. Còn thực tế, phải nói rằng phũ phàng hơn nhiều. Nhiều nơi, khi thực hiện thu hồi đất phục vụ cho các dự án, người nông dân vẫn bị thiệt đơn, thiệt kép. Chưa kể, cầm 1 cục trong tay, chưa quen tính toán, miệng ăn núi lở, ngày một ngày hai, họ đành ra đô thị du nhập đội quân thất nghiệp, lao động dịch vụ ở thành phố. Ly nông và cả ly hương!

Ngược lại cũng phải nói có những dự án, chủ đầu tư không sao đẩy được tiến độ giải phóng mặt bằng, chỉ vì người dân bắt bí, lợi dụng 2 chữ “thỏa thuận” theo luật định.

Thế là mới đây, Tổng cục Quản lý đất đai (Bộ Tài nguyên và Môi trường) có dự thảo, đề xuất 2 phương án thu hồi đất. Tiếng là 2 phương án, nhưng bản chất của dự thảo này, đã được người dân tóm gọn chính xác bằng 1 cụm từ “hành chính hóa việc thu hồi đất”. Nghĩa là thay cho việc nhà đầu tư tự thoả thuận với dân, Nhà nước sẽ thu hồi đất đối với mọi trường hợp.

Ai đó đã nhận xét khá chua cay rằng nếu trước đây, việc thu hồi đất còn có “củ cà rốt, và cây gậy”. Với dự thảo này, củ cà rốt biến mất, chỉ còn cây gậy mà thôi!

Không biết “cây gậy hành chính hóa thu hồi đất”, có Như Ý giống cây gậy của Tôn Hành Giả trong bộ phim Tây Du Ký nổi tiếng không? Chỉ biết cây gậy này, có nguy cơ đập lưng “ông” Tổng cục Quản lý đất đai, bởi sự lợi bất cập hại, hay ít dở nhiều.

Người ta bỗng nhớ đến cái lệnh “hành chính” của Bộ Giáo dục cấm học thêm. Trong thực tế, có cấm được không? Quản lý Nhà nước, không thể chỉ dùng “hành chính” là gọn việc, dù các dự án được phân chia rõ ràng: Dự án phục vụ các công trình công cộng, vì lợi ích quốc gia, và dự án kinh doanh của các chủ đầu tư.

Thế nhưng, nếu cứ khó là vung gậy “hành chính”, thì hệ lụy của nó phức tạp hơn nhiều, vì đất đai luôn là vấn đề cực kỳ phức tạp và nhạy cảm. Bản thân Luật Đất đai cũng còn phải tiếp tục điều chỉnh, bổ sung và hoàn thiện.

Cây gậy “hành chính” nếu vung lên, thực chất là đẩy cái thiệt, cái khó về phía dân, làm lợi cho chủ đầu tư các doanh nghiệp. Lợi đâu chưa thấy, nhưng nhãn tiền sẽ là gây thêm nhiều vụ khiếu kiện, và tệ hại nhất, đó là “tập trung quyền lực khá lớn vào UBND cấp tỉnh, được quyết định ở nhiều khâu, gây nguy cơ lớn về tham nhũng” (Nhận xét của ông Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường). Một chính sách lại tạo thêm sơ hở cho tham nhũng, và gây bất an cho lòng người thì chính sách đó, không những không khôn ngoan, mà cần được xem xét lại cả tư duy quản lý xã hội, ở góc độ chuyên môn. Có thực vì dân không?

Nếu như đất đai nóng đến độ nhà quản lý muốn giơ cây cậy “hành chính” với dân, thì BĐS lại ngoảnh mặt lạnh băng, nhất là mới đây, Nhà nước chủ trương thắt chặt tín dụng, khiến các doanh nghiệp- các đại gia đổ lỗi cho chính sách này và kêu cứu. Thực hư ra sao? Ngày 4/8/2011, VietNamNet có bài “Đại gia BĐS vừa chơi golf vừa kêu cứu” và một loạt bài tiếp sau đó, cho thấy cái nhìn toàn cảnh về thị trường BĐS.

Theo nhiều nhà kinh tế, việc siết chặt tín dụng với lĩnh vực BĐS của Nhà nước trong thời gian này là một việc làm đúng đắn và cần thiết, được người dân đánh giá cao, góp phần kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô. Sâu xa hơn, chính sách này còn là cơ hội để lành mạnh hóa thị trường BĐS, “xì hơi bong bóng”, tiến tới tạo điều kiện cho những người dân không có nhà để ở có thể mua được nhà.

Đó là một nhận định đúng đắn. Bởi cả xã hội còn chưa quên thị trường BĐS luôn khiến người dân thèm thuồng nhất và cũng hãi sợ nhất. Bởi ai cũng cần một nơi trú ngụ, nhưng thực chất, giá BĐS ở Hà Nội luôn ở mức cao ngất ngưởng. Vậy, ai là những người thao túng và đẩy tới cái giá bất hợp lý đến thế, nếu không phải các doanh nghiệp trong lĩnh vực này, nhờ cả sự quản lý Nhà nước kém cỏi và buông lỏng. Một vốn, bốn lời hay… n lời? Có lẽ chỉ các đại gia về BĐS là rõ nhất.

Vì thế, nhiều người cho rằng, nếu BĐS có “rớt giá”, theo cách kêu ca của các doanh nghiệp, thì đó thực chất cũng là đưa giá đó về quỹ đạo hợp lý hơn, cho dù vậy, thì thực chất, giá BĐS cũng vẫn rất cao.

Ngay bà Đỗ Thị Loan, Phó CT thường trực kiêm Tổng TK Hiệp hội BĐS TP.HCM, cũng nhận định: “Nếu chúng ta tiếp tục cho chủ đầu tư vay thì sẽ xảy ra tình trạng trên mọi miền đất nước có biết bao nhiêu dự án BĐS được triển khai. Như vậy là đầu tư dàn trải và lãng phí. Đó là chưa nói đến việc nếu như chúng ta tiếp tục tung tiền ra sẽ khiến mất quan hệ cung-cầu, dự án ra hàng nhưng không bán được!” . Không bán được thì BĐS lại tiếp tục …ngoảnh mặt làm ngơ.

Vậy nhưng, không rõ sao, mới đây Bộ trưởng Bộ Xây dựng lại có buổi làm việc với Ngân hàng Nhà nước, tìm cách giải cứu thị trường BĐS cho các doanh nghiệp? Ngân hàng Nhà nước cho biết vẫn có tăng trưởng tín dụng BĐS.

Không dám nhận xét, vì không phải chuyên môn, và cũng sợ …đụng chạm, người viết bài xin tải nguyên văn bình luận của ông Đặng Hùng Võ, trả lời Phunutoday (28/7/2011): “Tôi thấy đấy là điều vô nghĩa… Ai cũng biết giá nhà Việt Nam cao hơn mức sống, mức thu nhập người Việt Nam 25 lần. Làm như thế là anh có trách nhiệm với doanh nghiệp của mình, nhưng lại không có trách nhiệm với người dân. Bởi vấn đề quyền lợi người dân quan tâm là giá nhà họ có thể tiếp cận chứ không phải mức giá ngất ngưởng mà các doanh nghiệp đang giữ. Và như thế, là đứng sau một nhóm lợi ích thôi!”

Nói dễ, làm khó là vậy!

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Tám 12, 2011 in Đọc báo giùm bạn

 

Chúng mình ủng hộ đoàn biểu tình nào! – Hà nội, 24 tháng 7 năm 2011

Tin nóng bỏng tay – bởi phóng viên nhân dân minhminhfamily.

Sáng nay chủ nhật 24-7-2011, như thường lệ nhà Minhminh đưa nhau đi ăn sáng và dạo phố. Lộ trình quen thuộc là từ nhà đi ra hồ Gươm rồi đến Paris Deli phố nhà thờ. Tuy nhiên, hôm nay chưa kịp đến nơi thì thấy một hiện tượng đặc biệt – Hồ Gươm đông nghịt những người biểu tình chống Trung Quốc cùng rất rất nhiều xe cảnh sát khiến giao thông bị tắc nghẽn. Cảm thấy không thể bỏ lỡ cơ hội chứng kiến một sự kiện đáng được chứng kiến, nhà minhminh lập tức thay đổi lộ trình, táp xe vào quán kem Fanny, đúng lúc đoàn biểu tình đi tới đó. Có lẽ phải đến vài trăm người không ít, già trẻ gái trai đủ cả, trương biểu ngữ và hô vang các khẩu hiệu “Đả đảo TQ xâm lược”, “Việt Nam Việt Nam Việt Nam”, trong khi xe cảnh sát loa loa ầm ĩ, rằng không được tụ tập nơi đông người và nhà nước sẽ “cưỡng chế” những người tụ tập trái pháp luật. Mặc kệ, đoàn người vẫn rùng rùng đi tới, thét vang lồng ngực, đầy nhiệt huyết. Thực ra con số vài trăm người so với cả một Hà Nội rộng lớn là quá ít ỏi, tuy nhiên nhà minhminh cảm nhận rõ một không khí hoành tráng và thiêng liêng đầy xúc động. Mặc dù chưa có điều kiện (hoặc vẫn còn nhát gan quá!) để tham gia biểu tình cùng, nhà minhminh vẫn xin chân thành cảm ơn và cầu nguyện cho tất cả những ai đã can đảm xuống đường biểu tình chân cứng đá mềm, làm nên lịch sử. God bless you all!

Hai em tự nhiên được vào Fanny ăn kem!

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Bảy 24, 2011 in Không chủ đề

 

Nào mình cùng đi chơi nhé (4) – Cửa Lò 2011

Cả nhà vừa đi Cửa Lò cùng với nhà bác Bình về. Chuyến đi thật là vui. Tất cả chất nhau lên chiếc xe 7 chỗ của nhà bác Bình cùng với bao nhiêu là đồ đạc. Jenny lúc đi mẹ quên mất cho uống một bình sữa trước khi lên xe, kết quả là cô nàng bị say xe, nôn một trận. Ngoại trừ chuyện đó thì chuyến đi rất suôn sẻ. Sunny, Kin và Nhím đã có một thời gian tuyệt vời, 3 đứa cứ chơi với nhau suốt ngày đến khi đi ngủ mới chịu rời. Jenny còn bé quá, bị cho ra rìa, nhưng cô nàng tỏ ra không chịu lép vế, “trả đũa” bằng cách đành hanh đủ kiểu. Nào là cứ thấy người lớn nói chuyện nhiều là cô ấy hét lên, “con nôn đây này” (lúc ở trên xe). Còn khi xuống biển rồi thì nào là “mẹ của em chứ, không ai được ngồi cạnh mẹ em”, rồi là “anh Cún (Sunny) của em chứ, không ai được chơi với anh Cún của em”, mặc dù hở ra một cái là đánh nhau với anh Cún. Tóm lại là cả chuyến đi Jenny là thành phần “trouble-maker” duy nhất. Còn thì cả nhà đều vui. Sáng sớm ra cả nhà sang phòng nhà bác Bình ăn sáng bằng cơm gạo lứt nấu lén bằng nồi cơm điện mang theo(cấm cười!), rồi kéo nhau ra biển. Khoảng 10h-11h thì ăn mực hấp, tôm nướng, ghẹ hấp bên bờ biển, trưa 12h vào quán ăn cơm ăn toàn rau luộc, trứng và canh bí hihihi. Có một buổi tối bác Thuỷ mua mấy kg ghẹ mang lên phòng KS cả 2 nhà tự hấp ăn vui đáo để. Đi dọc đường thì cả đi và về bác Thuỷ đều chuẩn bị 2 âu xôi to cùng 2 con gà luộc, giữa đường ghé vào một quán nước thì ngả ra 2 nhà cùng ăn. Ấy là vì 2 nhà đều toàn trẻ con, hơn nữa rất ngại vệ sinh hàng quán dọc đường nên làm như vậy, vừa rẻ vừa ngon vừa vệ sinh. Hai nhà ghé tai bảo nhau: chúng mình đi biển “tiết kiệm” như thế này, chẳng mấy chốc mà giàu! Kết thúc chuyến đi, chiến lợi phẩm đáng kể của cả 2 nhà là 4 con cá chim to vật (mỗi con 1.5-1.7kg!), 4 con cua to đùng (mỗi con gần 1kg), 100 quả trứng gà chọi lấy ở quê bác Thuỷ, và cái quái gì nữa ấy. Tóm lại là lúc đi xe chật cứng, về tưởng vãn đi vì đã tiêu thụ hết đồ ăn mang theo, ấy thế mà lúc về còn chật hơn! Nhưng phải công nhận, đi kiểu dã chiến như thế này mới vui. Hẹn hè năm sau nhé!

Kin - Sunny - Nhím

Diễn viên ba lê Kin???

Những tên cướp biển vùng Ca-ri-bê

Ôi cái bụng béo!

Bé điệu của mẹ

Sunny và Kin


Công trình thế kỷ!

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Bảy 14, 2011 in Du lịch, Gia đình

 

Việt Nam – Trung Quốc: Hai quốc gia, Một định mệnh

Đây là một bài viết hay. Tác giả đã giúp cho độc giả Việt Nam thấy được cách nhìn khác khi xem xét lịch sử Trung Quốc, cũng như trong những vấn đề liên quan đến mối lương duyên Trung – Việt.

Các sử gia VN thường mắc cái bẫy lý luận của TQ là các triều đại Nguyên và Thanh là hai triều đại của lịch sử TQ. Đây là một sự “nhận vơ”, đánh lừa khiến trong tâm cảm của người Việt mang một dòng máu tự ti, lúc nào cũng sợ TQ. Mà trên thực tế không lân bang nào của TQ sợ TQ dù họ chấp nhận ảnh hưởng văn hóa.
———————————————-

Ngày 11 tháng 11 năm 2010, tại Saigon khi tham dự “Hội Thảo Quốc Tế Biển Đông” Học giả Trung Quốc là tiến sĩ Vương Hàn Lĩnh được một phóng viên Việt Nam tên là Huỳnh Phan thuộc báo mạng “Tuần Việt Nam” phỏng vấn.

Tiến sĩ Vương Hàn Lĩnh hiện đang công tác tại Học viện Khoa Học Xã Hội Trung Quốc. Khi trả lời những câu hỏi về Biển Đông và chủ quyền các hải đảo Hoàng Sa và Trường Sa, tiến sĩ Lĩnh đã hồn nhiên trả lời: ” Tất cả những quần đảo nằm trong đường chữ U chín đoạn (đường Lưỡi Bò) là thuộc về Trung Quốc và Trung Quốc đã thực thi chủ quyền và quyền tài phán từ lâu cách đây hơn 2000 năm” và ông còn nói thêm “cho đến năm 1885 Việt Nam vẫn là thuộc quốc của Trung Quốc”.

Lời phát biểu trên đã khiến nhiều người thắc mắc và không đồng ý, vì lập luận như vậy có nghĩa là:

- Gần như toàn bộ hải phận VN thuộc Trung Quốc.

- Các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ lâu nay người VN vẫn thấy là của mình và vẫn thường xuyên khai thác hải sản nay Trung Quốc nhận là của họ.

- Ngay cả quốc gia VN cũng là phần đất của họ (thuộc quốc) cho đến năm 1885 bị Pháp xâm chiếm.

Đây là nhận định của chính quyền Trung Quốc mà học giả Vương Hàn Lĩnh chỉ là cái ống loa nhắc lại.

Tất nhiên người dân VN nghe vậy đều chói tai. Nhưng ngay cả lịch sử VN dựa theo lịch sử Trung Quốc cũng đã chấp nhận VN bị TQ đô hộ 1000 năm và là một quốc gia mỗi khi có sự thay đổi triều đại đều phải xin phong vương và có triều cống. Như vậy VN là một thuộc quốc. Nhiều sử gia VN cũng chấp nhận ý kiến này.

Ngày nay các tài liệu lịch sử phong phú không còn bị bưng bít và bóp méo như xưa, nên đã đến lúc ta cần phải suy nghĩ lại. Thực sự TQ có phải là một cường quốc luôn luôn ức hiếp VN và dưới thời nhà Nguyên và nhà Thanh, VN đã anh dũng đẩy lùi quân TQ. Tài liệu lịch sử đã minh xác VN thắng quân Nguyên và quân Thanh chứ không thắng quân TQ. Tại hai thời kỳ đó TQ là thuộc quốc của Mông Cổ và Mãn Châu. Năm 1885, Mãn Thanh cai trị TQ. TQ là thuộc quốc của Mãn Châu. Còn VN là một nước độc lập. Vương Hàn Lĩnh nói VN là thuộc quốc của TQ là sai.

Các sử gia VN thường mắc cái bẫy lý luận của TQ là các triều đại Nguyên và Thanh là hai triều đại của lịch sử TQ. Đây là một sự “nhận vơ”, đánh lừa khiến trong tâm cảm của người Việt mang một dòng máu tự ti, lúc nào cũng sợ TQ. Mà trên thực tế không lân bang nào của TQ sợ TQ dù họ chấp nhận ảnh hưởng văn hóa.

Với bài viết này, người viết muốn chứng minh rằng không phải chỉ người VN đã biết “tránh voi chẳng xấu mặt nào” để đánh lừa cái tủi hổ thua kém, mà chính TQ là cha đẻ ra cái triết lý này đã đẩy lên thành một nghệ thuật xu nịnh, cầu cạnh, khép nép tinh vi, đó là cầu phong vương, triều cống và cắt đất.
Địa lý chính trị và nhân chủng phần nào cắt nghĩa sự yếu kém của TQ và của VN.

Dân TQ và dân Bách Việt (sống ở phía Nam sông Dương Tử) là giống dân văn minh. Họ sống định cư, sống dọc theo các nguồn nước ngọt và đồng bằng. Họ làm nhà cửa bằng thảo mộc. Họ trồng lúa gạo, lúa mì và các cây ăn trái. Họ nuôi gia súc, thực phẩm chính là ngũ cốc, rau cỏ. Họ sống quần cư cố định thành làng xóm và thành gia tộc. Họ có điều kiện no đủ để suy nghĩ về triết lý và tôn giáo. Các điều kiện văn minh của dân định cư này tạo cho họ tánh ưa truyền thống và không thích thay đổi. Họ sợ phiêu lưu mạo hiểm. Họ sống bám vào đất cát canh tác. Họ bám và dựa dẫm vào gia tộc, cộng đồng. Tính tình họ hiền hòa, bất đắc dĩ lắm mới phải chấp nhận chiến tranh. Kinh nghiệm cho biết chỉ có 2 địa hạt tạo cho họ có của cải. Đó là làm cấp chỉ huy và làm nghề nông. Vì ở quần cư, dựa dẫm vào nhau nên họ phải giữ cái tình để đối xử. Cho nên người dân TQ và người dân VN đều lấy 4 nghề chính và sắp xếp theo thứ tự ưu tiên: Sĩ, Nông, Công, Thương.

Trong khi đó các dân tộc sống ở phía Bắc và phía Tây TQ thì trái ngược hẳn. Họ là dân du mục. Nơi đất sống của họ là những thảo nguyên bao la, những sa mạc bát ngát. Trong năm họ luôn luôn di động. Họ sống bằng thịt sống và sữa tươi. Của cải của họ là bầy gia súc gồm bò, ngựa, dê, cừu, lạc đà. Nơi đâu có nước và có đồng cỏ xanh tươi là họ xua đàn gia súc tới. Họ sống trong các lều bằng da thú gọi là Yurt. Và ngay cả quần áo của họ cũng bằng da. Họ cưỡi ngựa và bắn cung rất giỏi mục đích để bảo vệ đàn gia súc. Thể thao yêu thích của họ là môn vật lộn.

Dân du mục này có sức chịu đựng phi thường. Khi qua sa mạc họ chịu đựng một khí hậu nóng bức thường xuyên +40oC và có khi vào mùa đông khí hậu lạnh xuống dưới -45oC. Đôi khi trong những trận bão cát ngụt trời họ phi ngựa như tên bắn để lùa đàn gia súc.

Về vóc dáng họ to lớn hơn người TQ sống định cư. Họ luôn sống trên mình ngựa từ hồi còn thơ ấu. Bản chất ăn thịt sống khiến họ rất dữ dằn. Họ không sợ chiến tranh và họ có kinh nghiệm tác chiến, bao vây, tấn công của một bầy chó sói sa mạc. Họ thích tấn công và cướp bóc. Giống dân du mục phương Bắc này là một ám ảnh u sầu cho người dân TQ. Ngàn năm này qua ngàn năm khác cố công xây dựng Vạn Lý Trường Thành để ngăn ngừa mọi cuộc xâm lấn. Nhưng dù có Vạn Lý Trường Thành thì sức cản ngăn vẫn thường xuyên thất bại. Và lịch sử TQ là một lịch sử tủi nhục kéo dài đến năm 1911 là năm Tôn Dật Tiên lật đổ được triều đại Mãn Thanh.

Tóm lại có 2 nền văn minh là văn minh du mục và văn minh nông nghiệp đã va chạm mãnh liệt trên đất trời TQ.

TQ và VN. Hai quốc gia có cùng một định mệnh là ám ảnh sợ hãi từ những xâm lấn phát xuất từ phương Bắc. Họ cố gắng chiến đấu, để lùi dần về phương Nam. Họ cố tồn tại bằng sự chịu đựng khổ nhục như cầu hòa, triều cống, cắt đất và bỏ chạy. Nhưng vì sợ hãi bị diệt vong họ phải thêu dệt nên những kỳ công để cho con cháu hậu thế noi gương giữ vững tinh thần chiến đấu. Và dưới đây là những khổ cực nhục nhằn của dân tộc TQ qua mấy ngàn năm lịch sử. TQ gọi chung các dân tộc du mục hung hãn phương Bắc là Rợ Hồ.

* Đời Nhà Hán (-206 tới +220) Sau khi nhà Tần bị chấm dứt, nhà Hán lên ngôi. Miền Trung Nguyên được coi là thời có thịnh trị nhưng thực tế lại bị các Rợ Hồ gồm người Mông Cổ, gốc Thổ Nhĩ Kỳ (Đột Quyết) thay nhau xâm lấn. Chúa của họ gọi là Thiền Vu. Dưới mắt Thiền Vu, TQ như một con heo yếu ớt, lúc nào cũng có thể đánh giết được. Vì vậy họ thường xuyên vượt qua Trường Thành vào cướp bóc, phía Tây TQ có giống Chi và Khương (Tây Tạng) cũng là dân du mục, đồng chủng với Mông Cổ và cũng hung hãn không kém.

Vì Rợ Hồ quá mạnh, nên các vua Hán thường mưu mô lấy sự đút lót gọi là triều cống để lấy lòng mong tránh việc chiến tranh. Đồ cống thường là vàng, bạc và lụa là. Nhưng vì TQ quá yếu lại có tinh thần thích lo lót nên các Thiền Vu thường đòi hỏi rất ngang ngạnh, vừa làm xấu mặt kẻ thù vừa thỏa mãn khi có quà tặng rất lạ. Thiền Vu đòi phải gả các công chúa đẹp về hầu hạ cho mình. Vua Hán phải chịu. Được thể, Thiền Vu tăng sức ép đòi vua Hán gởi vợ đẹp đang được sủng ái sang làm tỳ thiếp. Còn gì nhục nhã hơn. Nhưng vua Hán đã gởi nàng Chiêu Quân, người vợ đẹp, chung thủy sang đất Hồ. Câu chuyện bi thảm khi Chiêu Quân nước mắt ngắn dài theo tùy tùng qua vạn dặm băng tuyết để rồi chết trên đất Hồ. Truyện “Chiêu Quân Cống Hồ” thành một tác phảm văn chương lưu truyền cho tới ngày nay.

Năm 127 một tiểu quốc phía Bắc Ấn Độ gọi là Đại Nhục Chi lại đi thần phục nhà Hán. Thiền Vu cho thái độ đó là hèn nhát và qua mặt nên sai quân qua đánh, chém đầu vua Đại Nhục Chi đem về dùng làm bình chứa rượu. Vua Hán Võ Đế cảm thấy bị động chạm, bị dằn mặt nên sai Tô Vũ đi sứ Đại Nhục Chi để mong tái lập liên minh đánh lại Rợ Hồ, lúc đó gọi là Hung Nô. Nào ngờ dọc đường sứ bộ Tô Vũ bị Hung Nô bắt được. Để bêu nhục Hán Võ Đế, Thiền Vu không cho Tô Vũ về nước mà bắt làm tù binh đi chăn dê chăn cừu vào mùa tuyết lạnh, lại còn bắt phải lấy một phụ nữ rất xấu xí ở trong hẻm núi và loan truyền Tô Vũ đã lấy khỉ sau đó có sinh được một đứa con. Nhân một mùa tuyết lạnh Tô Vũ trốn thoát và tìm đường đến Đại Nhục Chi, dọc đường đói khát, cực khổ. Nào ngờ tới nơi vua Đại Nhục Chi sợ Hung Nô trả thù bèn làm mặt giận quát tháo từ chối đuổi Tô Vũ ra khỏi nước. Tô Vũ trên đường trốn tránh về TQ không may lại bị Hung Nô bắt. Được tin Tô Vũ bị nạn vua Hán sai hai tướng là Lý Quảng Lợi và Lý Lăng mang quân qua đánh Hung Nô, vừa để cứu Tô Vũ vừa để dương oai. Nhưng cả hai đoàn quân đều đại bại. Hai tướng trong cảnh tuyệt lộ xin đầu hàng nhưng bị quân Hung Nô chém chết. Truyện Chiêu Quân Cống Hồ và truyện tranh Tô Vũ Chăn Dê quả là hai vết nhơ trong lịch sử TQ.

Đến đời Hán Tuyên Đế một bộ lạc Hung Nô tên là Ô Tôn mà theo người TQ thì “mắt xanh, râu đỏ như loài khỉ” ngang nhiên gởi sứ qua đòi gả một công chúa làm tỳ thiếp. Vua Hán ưng chịu. Một Thiền Vu của một bộ lạc khác cho rằng cưới như vậy là lấy xuống. Yêu cầu gởi trả lại TQ. Thiền Vu Ô Tôn không chịu gởi trả nên chiến tranh đã xảy ra. Năm đó có một cơn bão tuyết ghê gớm, quân hai bên chết như rạ nên cả hai bên đều lui quân. Nhưng Thiền Vu Ô Tôn không quên rước công chúa về dinh mình.

* Đời Nhà Tây Tấn (265-317) Phía Bắc có 5 Rợ Hồ hùng mạnh gọi là Ngũ Hồ gồm: Hung Nô, Yết (hoặc Kiết), Mông Cổ, Mãn Châu (Tiên Ti), chủng loại Tây Tạng (Chi và Khương) đồng loạt vượt Vạn Lý Trường Thành chiếm lưu vực sông Hoàng Hà và phần lớn Trung Nguyên. Trong Ngũ Hồ có Hung Nô mạnh hơn cả. Thiền Vu của họ là Lưu Uyên muốn chiếm luôn TQ để lên ngôi Thiên Tử và có ý định từ bỏ du mục. Ông ta lập một triều đình như triều đình TQ và lấy Bình Dương, phía Nam Tây Sơn làm kinh đô. Sau khi chiếm hầu hết TQ, quốc hiệu Hán bị bỏ đi và triều đại mới gọi là Triệu.

Người hung nô đàn áp người TQ, cướp bóc tài sản, bắt cung cấp thực phẩm, biến một số ruộng nương làm đồng cỏ nuôi gia súc. Người Hung Nô dần dần bỏ đời sống du mục, an hưởng trên sự nô lệ và phục tùng của người TQ. TQ đã biến thái và văn hoá có sự thay đổi. Một số kẻ sĩ và gia đình không thích nghi với xã hội mới bèn lẩn trốn về phương Nam.

Ngũ Hồ tranh nhau xâm chiếm TQ và tạo ra nhiều nước nhỏ. Với nước Triệu lớn nhất gồm Tiền Triệu, Hậu Triệu, Mộ Dung, Yên, Hậu Yên, Tây Yên, Tiên Tần, Hậu Tần, Tây Tần, Hậu Lương, Bắc Lương, Tây Lương, Nam Lương, Hậu Ngụy, v.v. Trung Quốc nát ra nhiều mảnh. Tất cả các vị vua nước nhỏ đều là Rợ Hồ. Người TQ chỉ làm nô tài, nô lệ mà thôi. Lúc đó văn hoá du mục của các Rợ Hồ đã đồng hoá với văn hoá TQ.

Số người TQ chạy trốn xuống phương Nam sống với người Bách Việt, Dao, Thái, v.v. và những người TQ đã di cư từ trước lập ra một vùng định cư nông nghiệp lớn khác hẳn vùng Hồ khắc khổ phương Bắc.

* Đời Nhà Đường (618-906) Rợ Đột Quyết (Thổ Nhĩ Kỳ) từ vùng Trung Á tiến qua sa mạc Qua Bích (Gobi) đánh thẳng vào TQ. Rợ Thổ Cốc Hồn (Tây Tạng) đánh qua. Quân Đột Quyết đánh chiếm luôn Tràng An là kinh đô nhà Đường. Vua Đường là Thế Dân phải tự trói lết tới đồn địch để cầu hòa. Theo tục lệ, tướng Đột Quyết chém con ngựa trắng, lấy máu, bắt Thế Dân quỳ lạy cúng thần rồi tha chết cho về. Rợ Thổ Cốc Hồn cũng đánh phá liên tục khiến nhà Đường phải bỏ đất lui về thế thủ. Các dân tộc Hồi ở Trung Á cũng nhân cơ hội đó xua quân vào chiếm đất và lập những thánh đường.

Cuộc xâm lăng của các Rợ Hồ đã mang tới TQ một nền văn hoá mới về ca, nhạc, kịch, nhảy múa. Các loại đàn khác lạ của Rợ Hồ, người TQ gọi là Hồ Cầm.
Đời nhà Đường có một người đàn bà là Võ Tắc Thiên thường gọi là Võ Hậu là người ham quyền lực, tàn bạo và dâm đãng đã giành được ngôi vua. Bà dời đô từ Tràng An về Lạc Dương.

Năm 698 vua Rợ Đột Quyết không đòi cưới công chúa Đường mà đòi một Thế Tử TQ sang ở rể để làm con tin. Võ Tắc Thiên ưng thuận. Đột Quyết ghét Võ Tắc Thiên lại đòi phải đưa Trung Tôn dòng dõi nhà Đường đang bị đầy ở Phòng Châu trở về lên ngôi, dùng quân sự uy hiếp khiến Võ Tắc Thiên phải nhường ngôi, sau đó ít lâu thì bà mất.

Năm 713 vua Huyền Tôn thường được gọi là Đường Minh Hoàng là một ông vua kém tài chính trị nhưng lại có khiếu văn nghệ và ăn chơi. Trong cung có một tên quan có tài nịnh bợ tên là Lý Lâm Phủ đưa đẩy người con dâu của Huyền Tôn đến hầu vua, gây ra một vụ loạn luân bố chồng nàng dâu thật đáng chê trách. Người con dâu này rất xinh đẹp và khéo léo có tên là Dương Ngọc Hoàn, dân gian gọi nàng là Dương Quý Phi. Mối tình Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi được làm đề tài cho nhiều sáng tác văn nghệ. Lý do là Dương Quý Phi đưa người anh ruột là Dương Quốc Trung vô triều đình làm tướng. Người này cùng Lý Lâm Phủ nắm mọi quyền hành trong triều đình, tạo bất công, gây nhiều bất mãn.

Một tướng biên thùy là An Lộc Sơn mà mẹ là người Đột Quyết và bố là Mông Cổ thấy triều đình đổ nát bèn cử binh làm phản. Đường Minh Hoàng và Dương Quý Phi phải bỏ kinh đô trốn vào đất Thục (tỉnh Tứ Xuyên ngày nay). Đất Thục hoang vu, nghèo nàn khiến quân sĩ đói lạnh ai oán nổi lên giết chết Dương Quốc Trung và hai người em gái Dương Quý Phi. Ba quân còn hăng máu đòi chém luôn Dương Quý Phi vì cho rằng gia đình họ Dương đã gây nên khổ ải đi vào đất chết. Đường Minh Hoàng thấy không thể bảo vệ được bà vợ yêu quý đành để cấm binh ép buộc nàng tự tử treo cổ trên một cành cây bằng tấm lụa trắng.

Giặc Hồ nhân cơ hội này vào chiếm kinh đô, sau khi An Lộc Sơn bị chính con ruột tranh quyền giết chết. Từ đó dân TQ bị Rợ Hồ áp bức và vơ vét. Theo lịch sử họ tàn sát tới 2/3 dân số TQ từ 53 triệu giảm xuống còn 17 triệu.
Những câu chuyện huyền thoại bi thảm của Chiêu Quân, Tô Vũ, Đường Minh Hoàng, Dương Quý Phi đều có sự nhúng tay của Rợ Hồ phương Bắc.

Dân TQ chạy trốn về phương Nam sống chung với dân định cư phương Nam. Vì dân TQ càng đông nên họ chiếm lấn hết phương Nam, ép dân bản xứ Bách Việt hiền lành nhường cơm sẻ áo với họ, về một phương Nam xa hơn. Và người TQ bỗng trở thành những kẻ xa lạ, tham lam hơn là những người gặp cảnh ngộ khó khăn để được chia sẻ. Người phương Nam sợ và oán hận những người phương Bắc di tản tới. Về phương Nam người TQ cũng thay đổi ít nhiều với sự pha trộn văn hoá Bách Việt. Họ thành lập 7 nước như: Ngô, Ngô Việt, Nam Hán, Bắc Hán, Tiền Thục, Sở, Mân. Nếu ở lại họ sợ rợ Hồ bao nhiêu thì phiêu bạt đến phương Nam họ cũng nhiễm cái tàn ác man rợ của Rợ Hồ khi đối xử với dân bản địa. Tất cả những cái gì hay, tốt đẹp của Bách Việt họ đều chiếm đoạt và xưng tụng là của TQ.

* Đời Ngũ Đại (907-960) Nhà Đường chấm dứt vào năm 907 thay thế bằng đời Ngũ Đại. Thời đó các Rợ Hồ phương Bắc tràn vô hầu hết các miền trên đất TQ. Họ tạo ra 10 nước riêng rẽ, đánh lộn tranh dành nhau khiến dân tình rất khổ sở. Trong các Rợ đó có Rợ Khiết Đan thuộc miền Đông Bắc TQ (Mãn Châu) là có nhiều thế lực hơn cả. Khi trở thành một nước mạnh họ lấy quốc hiệu là Liêu và luôn luôn dòm ngó về miền Trung nguyên.

* Đời Nhà Tống (960-1126) Đời Ngũ Đại đất nước rất loạn lạc. Một nhân vật tên là Triệu Khuông Dẫn nổi lên như một sứ quân. Khuông Dẫn không có tài nhưng là người đức độ nên được đồng đảng tôn lên làm vua và lấy quốc hiệu là Tống. Có người bàn mưu cho ông biết rằng Rợ Khiết Đan nay đã là Liêu Rất mạnh. Đụng độ thì ắt phải thua. Tốt nhất là nên lui về phương Nam và tiêu diệt các sứ quân yếu khác để tồn tại. Bẩy nước yếu, nhỏ ở phương Nam đã bị Tống thôn tính. Khi Tống đã mạnh lên song người TQ luôn luôn ám ảnh về sự bị tiêu diệt bởi phương Bắc mà nay là Liêu, nên Tống hết sức tránh né mọi va chạm với Liêu. Về ngoại giao Tống triệt để áp dụng phương thức chịu nhục “tránh voi chẳng xấu mặt nào” để tồn tại. Ngoài nước Liêu còn có nước Tây Hạ thuộc Rợ Thát Bạt đã chiếm cứ các vùng Thiểm Tây, Cam Túc, Tuy Viễn cũng là một lực lượng mà Tống rất e ngại. Để có hoà bình vua Tống đề nghị:

- Với nước Liêu: Vua Tống mỗi năm xin triều cống

- 10 vạn lạng bạc

- 20 vạn tấm lụa

- Và xim làm em vua Liêu

- Với nước Tây Hạ: Tống mỗi năm cũng xin cống

- 25 vạn lạng bạc

- 25 vạn lạng trà

Nhờ có triều cống mà Tống có hòa bình. Tướng sĩ sinh ra biếng nhác, tinh thần yếu đuối suy nhược. Các Rợ khác thấy Tống nhu nhược cũng đòi triều cống.
Hai nước Liêu và Tây Hạ vốn là dân du mục nay được cống thực phẩm, bạc, lụa, gái đẹp, nô lệ nên cũng đổi dần cách sống gần như dân bản địa TQ.

Vì bị ngoại bang bóc lột nên nước Tống rất nghèo đến nỗi vua Nhân Tôn (1023-1063) có lúc đói mà thèm món thịt dê cũng không có, quần áo của vua là loại vải thô. Một vị quan rất giỏi và nổi tiếng là Vương An Thạch cố gắng đưa ra những biện pháp cải cách kinh tế nhưng bị nhóm quan thủ cựu cản trở nên đã không thành công. Dân gian đói khổ, oán than. Vua Tống nghĩ quẩn dùng biện pháp chiến tranh với Tây Hạ để làm chủ dư luận hầu gây lại uy tín. Năm 1075 vua Tống tấn công Tây Hạ, tuy thắng được vài trận nhỏ nhưng sau đó thì đại bại, 60 vạn quân Tống bị tiêu diệt. Mất người, tốn của vua Thần Tôn ôm mặt khóc lóc bỏ ăn bỏ ngủ nhiều ngày.

Thấy Tống thua Tây Hạ, nước Liêu bèn dàn quân đòi Tống nhượng đất. Vua Tống đành phải cắt 700 dậm để dâng cho Liêu.

* Với nước Đại Việt (Việt Nam) Thất bại ở phương bắc, vua Tống vẫn nghĩ đến việc tìm kiếm một chiến thắng quân sự để củng cố niềm tin. Quân Tống dự định tấn công VN, nào ngờ triều đình VN lúc bấy giờ là Lý Thần Tôn đã ra tay trước. Lý Thường Kiệt và Tôn Đản đem 10 vạn quân chia làm 2 đạo đánh vào 2 châu Khâm và châu Liêm (thuộc tỉnh Quảng Tây). Quân VN đại thắng giết hại 2 vạn quân TQ. Năm sau vua Tống muốn phục thù cho quân xâm lược VN bị Lý Thường Kiệt đánh tan trên sông Như Nguyệt (sông Cầu thuộc tỉnh Bắc Ninh ngày nay).

* Với nước Kim (Rợ Kim) và Bắc Tống. Nhà Tống cầm quyền đã trên 100 năm mà không sao giải quyết được 2 cái họa Liêu và Tây Hạ nay lại thêm một cái họa lớn nữa là Rợ Kim.

Nhà văn Kim Dung trong cuốn truyện võ hiệp “Anh Hùng Xạ Điêu” đã dùng bối cảnh lịch sử bang giao giữa 3 nước Tống-Kim-Mông Cổ vào thời đó để dựng truyện.

Lai lịch nước Kim như sau. Ở miền thượng du Hắc Long Giang có một bộ tộc mà người TQ phiên âm là Nữ Chân cũng là một bộ tộc ở Mãn Châu. Thế kỷ 11 họ là một thành phần của nước Liêu. Đến thế kỷ 12 Nữ Chân nổi dậy chiếm một phần đất của Liêu lập nên nước Đại Kim. Vua Tống thấy nội tình vùng này có sự chia rẽ bèn mưu tìm can thiệp. Tống liền sai sứ mưu liên kết với Đại Kim để diệt Liêu. Với thỏa hiệp như sau:

Nếu liên quân Tống-Kim thắng thì Tống chỉ xin lấy lại phần đất năm xưa đã cắt cho Liêu. Còn lại bao nhiêu của cải, đất đai của Liêu là phần của Đại Kim hết. Để có kết quả của sự liên minh này, Tống hứa mỗi năm nộp cho Đại Kim 20 vạn lạng bạc và 30 vạn tấm lụa.

Cuộc tấn công bắt đầu, nhưng quân Tống đánh đâu cũng bị quân Liêu đánh thua, ngược lại quân Đại Kim lại thắng lớn quân Liêu. Nhiều khi Kim còn phải cứu nạn cho Tống nữa. Chán nản về sự yếu kém của Tống, Đại Kim cho rằng chỉ có một mình Kim có công diệt Liêu. Viện lẽ đó bắt Tống mỗi năm phải trả thêm một triệu quan tiền thuế đất. Đất mà Tống đã lấy lại của Liêu theo hiệp ước. Việc nộp tiền thuế hơi chậm trễ, thế là Kim lấy cớ đem quân đánh Tống. Quân Tống đại bại. Dân chúng TQ sợ hãi nổi loạn khắp nơi. Vua Tống thấy tình thế nguy hiểm bèn chạy trốn xuống Giang Nam. Quân Kim tiến vào kinh đô. Mặt khác vua Tống gởi sứ giả xin cầu hòa. Kim đòi Tống muốn có hòa bình phải triều cống ngay theo đòi hỏi dưới đây. Nếu chậm trễ quân Kim sẽ truy kích. Cống vật gồm:
- 500 vạn lạng vàng
- 5000 vạn lạng bạc
- 100 vạn tấm lụa
- 1 vạn con ngựa và bò
- Cắt đất Hà Bắc cho Kim
- Vua Tống phải gọi vua Kim bằng bác xưng cháu
- Gởi thân vương và tể tướng qua Kim làm con tin.

Vua Tống không thể tưởng tượng được sự đòi hỏi lại lớn lao như vậy. Quân đội Tống được lệnh đi thu góp vàng bạc của dân chúng nhưng chỉ được
- 20 vạn lạng vàng
- 400 vạn lạng bạc
- Lụa và ngựa bò không đủ

Tài sản của dân TQ bị tước đoạt thảm hại. Đâu đâu cũng nổi lên những lời oán than. Quân Kim thấy tình trạng đó cho phép Tống nợ và trả dần. Kim rút quân về nước. Vua Tống trở lại kinh đô, hí hửng tưởng mọi việc đã tạm ổn định và tưởng Kim dễ dãi bỏ qua luôn.

Nào ngờ không đầy một năm sau quân Kim bất thần tấn công trở lại, vây hãm kinh đô. Vua Tống lần này phải trói mình đi bộ tới trại Kim để xin cầu hòa lần nữa. Quân Kim trở mặt đòi hỏi rất nặng.
- 1,000 vạn lạng vàng
- 2,000 vạn lạng bạc
- 1,000 vạn tấm lụa

Vua Tống không biết làm sao thu góp đủ. Quân Kim liền bắt luôn vua Tống Khâm Tô, Thượng Hoàng Huy Tôn, Thái Tử, hậu phi và hoàng tộc tất cả 3000 người dẫn về nước Kim. Lại cho lệnh lính Kim được tự do cướp phá, tịch thu vàng bạc của cải, bắt đàn bà con gái trong kinh đô mang về nước. Đó là năm 1127. Đoàn người bị dẫn độ đói khát, rét lạnh chết dần chết mòn gần hết.

Đời Bắc Tống chấm dứt từ đây. Lịch sử ghi lại chưa bao giờ TQ lại bị nhục nhã như vậy. Quân Kim chiếm hết vùng Bắc Trung Hoa chỉ trừ đất Tây Hạ. Người Kim rất tham lam tàn bạo, họ chiếm ruộng đất, cướp bóc của cải. Họ coi người TQ như nô lệ. Đại Kim tìm một người Tống tên là Trương Bang Xương làm tay sai và phong cho làm Sở ĐẾ rồi rút một phần quân về. Vì Kim không đủ người để cai trị và thiếu quân canh giữ nên cứ để nước Tống làm chư hầu với điều kiện hàng năm phải có triều cống vàng, bạc, lụa là và hễ có dịp lại lấy cớ cắt thêm đất như tầm ăn dâu vậy. Trương Bang Xương biết mình là bù nhìn không có khả năng bèn kiếm một thân vương tôn làm vua gọi là vua Cao Tôn. Cao Tôn biết không thể khôi phục được vùng đất đã mất nên dời xuống phương Nam. Từ đó được các sử gia gọi là Nam Tống. Nay vua Nam Tống ở xa xuống phương Nam nên tránh được mọi va chạm với nước Kim. Từ đó Nam Tống và Đại Kim cân bằng thế lực. Tại miền Nam nhà Tống còn kéo dài thêm 150 năm nữa. Thời vua Cao Tôn, Nam Tống có một lỗi lầm lớn là nhà vua nghe lời một gian thần là Tần Cối đã giết chết một tướng giỏi là Tống Nhạc Phi có khả năng cự địch được với Kim. Nam Tống chủ trương cầu hòa bất cứ giá nào với Kim do đó năm 1141 vua Nam Tống xưng thần với Kim và được vua Kim phong cho chức Khang Vương. Vua Nam Tống cám ơn và cắt đất phía bắc Hoài Thủy và Đại Tán Quan để nhường cho Kim. Rồi mỗi năm theo lệ phải cống:
- 25 vạn lượng bạc
- 25 vạn tấm lụa

Năm 1165 đời Hiếu Tôn (1163-1189), vua Kim giảm số lượng cống phẩm xuống:
- 20 vạn lượng bạc
- 20 vạn tấm lụa
- Vua Nam Tống phải gọi vua Kim là Bác và được coi là hàng con cháu.

Năm 1208 đời Minh Tôn (1196-1224) nước Kim có nội loạn, vua Nam Tống muốn nhân cơ hội đó đánh báo thù. Buồn thay Nam Tống lại thua to, phải xin nghị hòa. Nhưng vua Kim rất tức giận đòi hỏi cống phẩm phải tăng lên
- 30 vạn lạng bạc
- 30 vạn tấm lụa
- Cắt thêm một số đất

Từ đó Nam Tống chỉ còn giữ được lưu vực sông Dương Tử và vài tỉnh sát biển phía Nam.

Tóm lại triều đại nhà Tống gồm Bắc Tống, Nam Tống kéo dài từ năm 960-1278 hơn 300 năm luôn luôn bị người Liêu, Tây Hạ, Kim áp bức. TQ hầu như là bán thuộc địa của Kim.

Cho tới cuối thế kỷ thứ 12, hai nước Tống và Kim đã đi vào nề nếp trên dưới phân minh. Kim rút bớt đồ cống phẩm xuống còn
- 10 vạn lạng bạc
- 10 vạn tấm lụa

Hai bên đều xưng Đế, nhưng vua Tống phải gọi vua Kim là Bác và xưng cháu. Tóm lại vẫn là nước phụ dung của Kim. Dân Kim giảm cuộc sống du mục, dùng chữ Hán và yêu văn học TQ. Thời đại hòa bình khiến cả hai bên đều giảm việc binh bị thì một thảm khốc mới bắt đầu xuất hiện. Đó là sự ra đời của nước Mông Cổ .

* Với nước Mông Cổ (1277-1367). Rợ Mông Cổ tự xưng là giống Sát Đát gồm nhiều bộ lạc Hung Nô, Đột Quyết (Thổ), Mông Cổ. Mông Cổ chiếm đa số. Tất cả đều có cuộc sống du mục. Quốc gia này cũng phát xuất từ phía Bắc Hắc Long Giang. Bản chất du mục vẫn là cuộc sống di chuyển trên mình ngựa, ăn thịt, uống sữa, bắn cung và chiến đấu rất mãnh liệt. Từ những thế kỷ trước tới thế kỷ XII cũng như nước Tống, Mông Cổ bị nước Kim thống trị. Khi Kim- Tống được hưởng hòa bình và giảm các hoạt động về binh bị thì Mông Cổ bắt đầu lớn mạnh và nhập cuộc. Vào đầu thế kỷ XIII Thiết Mộc Chân (Temoudjine) lãnh chúa một bộ tộc Mông Cổ thống nhất được nhiều bộ tộc du mục khác nên năm 1206 lên ngôi Đại Hãn (Hoàng Đế) lấy hiệu là Thành cát Tư Hãn (Gengis Khan).
Năm 1210 đánh Kim, chiếm Tây Kinh. Kim bị thua lớn phải xin hòa và xin nộp cống vàng, bạc, lụa, phụ nữ. Lại còn phải dâng một công chúa thật đẹp cho Thành cát Tư Hãn làm thiếp. Mông Cổ chấp thuận sự thần phục của nước Kim rồi chuyển hết quân đánh qua phía Tây chiếm nhiều nước tại Trung Á, tiến tới biển Hắc Hải. Cuối cùng là vây và hạ thành Kiev của nước Nga.

Về chiến thuật, Mông Cổ nêu rõ một nguyên tắc bất di bất dịch “Hàng thì có đãi ngộ mà nếu chống lại thì sẽ bị tàn sát tới ngọn cỏ lá cây”.

Quân Mông Cổ chỉ biết có một thứ luật. Đó là luật lãnh tụ. Được lệnh tiến là phải tiến, dù tiến có phải chết. Tướng sĩ lúc nào cũng sẵn sàng trên yên ngựa trong cuộc trường chinh nhiều ngày trên những đoạn đường thật dài. Các sử gia Tây phương đã ghi nhận sự tàn bạo của lính Mông Cổ. Đốt phá, giết cả phụ nữ lẫn trẻ nhỏ. Sọ người chất cao như núi. Tới nước Nga rồi Thành Cát Tư Hãn ra lệnh rút về và chia đất đã chiếm được cho 4 con trai trở thành 4 Hãn quốc.
Quân trở về lại tiếp tục chiến dịch chinh phục phía Đông.

Hai đứa con khác là Oa Hoạt Đài và Hốt Tất Liệt có nhiệm vụ thanh toán các lực lượng đối kháng phía Đông gồm hai nước Kim và Tống. Oa Hoạt Đài sẽ diệt nước Kim và Hốt Tất Liệt mưu đồ diệt Tống. Để mưu đánh nước Kim, Mông Cổ sai sứ sang gặp vua Tống để lập một liên minh diệt Kim. Vua Tống rất mừng rỡ nghĩ có dịp trả thù và thu hồi lại đất đai đã cắt nhường. Liên quân Tống, Mông Cổ đại thắng Kim và xoá sổ nước này. Nhưng Mông Cổ bội ước đánh ngược lại quân Tống. Năm 1260 Thành Cát Tư Hãn mất, Hốt Tất Liệt lên ngôi gọi là Thế Tổ nhà Nguyên và tập trung quân đánh thẳng vào đất Tống. Tống quân đại bại và đã ba lần xin hòa và chỉ xin trở thành một tiểu quốc để lo tế tự Tiên đế. Nhưng Mông Cổ không chịu. cuối năm 1276, Mông Cổ bắt được vua Tống và toàn gia giải về phương Bắc trị tội. Toàn thể đất đai của TQ bị đặt dưới sự đô hộ của người Mông Cổ. Triều đại Mông Cổ nhà Nguyên đã thống trị TQ 90 năm. (1)

Các sử gia TQ luôn luôn mập mờ cho rằng nhà Nguyên là một triều đại của TQ và coi sự xâm chiếm của Mông Cổ là một nội chiến. Thực tế Mông Cổ là quốc gia Mông Cổ không phải là TQ. Các sử gia Mông Cổ hiện đại cũng như chính quyền Mông Cổ hiện nay rất bực tức về điều mập mờ, gian lận này. Với ẩn ý là đất đai, lãnh thổ Mông Cổ thuộc TQ.

Trên thực tế Mông Cổ cai trị TQ 90 năm kể từ 1277-1367.

Một viên Thượng thư Mông Cổ nói: “Tụi TQ này không có ích lợi gì cho chúng ta hết. Ta phải giết hoặc đuổi chúng đi. Ruộng đồng của chúng sẽ là đồng cỏ nuôi ngựa”. Một viên Thượng thư khác đề nghị: “Phải tiêu diệt 5 gia tộc lớn nhất của TQ để chúng khỏi cầm đầu phong trào chống lại chúng ta”.

Hốt Tất Liệt đạt ra những luật lệ kỳ thị chủng tộc hiếm có ở các xã hội phương Đông trước đó. Xã hội TQ bị chiếm đóng chia làm 4 hạng người.
1 – Người Mông Cổ: Là tối ưu, được đặc quyền đặc lợi, có quyền sinh quyền sát người TQ.
2 – Người Trung Á: Đứng thứ hai là những người thuộc dân tộc Trung Á, đa số là dân du mục không phải là TQ. Họ thường có gốc gác là người Khiết Đan, Uy Ngô Nhĩ hoặc Tây Tạng mà văn hoá du mục và huyết thống rất gần gũi với Mông Cổ. Những người này gọi chung là “sắc mục” cũng được hưởng những đặc quyền về chức vụ chỉ huy, lợi lộc kinh tế.
3- Người TQ gốc tích tại phía Bắc: Vì sống gần gũi với dân du mục nên đã đồng hóa ít nhiều với các Rợ. Đáng tin cậy một chút, được dùng làm nha lại, chỉ điểm.
4 – Người TQ gốc tích tại phía Nam thường dị ứng với văn hoá và lối sống du mục. Họ không được tin cậy. Phải coi chừng và thẳng tay đàn áp nếu cần. Cách phân loại trên dựa vào chủng tộc.

Còn về giai cấp trong xã hội thì người Mông Cổ sắp xếp thứ bậc 10 loại người. Hoàng gia Mông Cổ là ngoại hạng. Tất cả mọi người phải tôn kính và bị trừng trị nặng nề nếu tỏ ra bất kính.
1- Quan lớn trong triều phải là người Mông Cổ. Các quan cai trị đầu tỉnh là người Mông Cổ hoặc là người “sắc mục” là thứ bậc số 1. Ưu đãi mọi mặt về chính trị, kinh tế và luật pháp.
2- Quan nhỏ quận huyện địa phương thường là người “sắc mục” Trung Á.
3- Lạt ma là các thầy tu Mông Cổ và Tây Tạng.
4 – Đạo sĩ.
5- Thầy thuốc điều trị bệnh.
6 – Thợ và các người hành nghề tiểu công nghệ
7 – Thợ săn thú.
8 – Ca kịch sĩ, con hát.
9 – Nho sĩ đạo Nho, đạo Khổng.
10 – Ăn mày, những người nghèo khổ ăn xin.

Sự sắp xếp này hoàn toàn khác với lề lối sắp xếp sĩ, nông, công, thương của TQ.

Mông Cổ rất khinh ghét đạo Nho, đạo Khổng được coi trên tụi ăn mày và ăn xin một chút. Dân du mục cần đồng cỏ nuôi gia súc, không cần nông dân canh tác nên bị coi thường, nằm ngoài 10 loại người kể trên.

Dưới sự cai trị của Mông Cổ, mọi sinh hoạt trong xã hội TQ có những thay đổi lớn.
- Người TQ nào được bổ dụng vào những chức vụ thường là cấp thấp đều phải học và nói tiếng Mông Cổ, theo tôn giáo của người Mông Cổ.
- Y phục phải bỏ kiểu cũ. Kiểu mới Mông Cổ là ống tay áo hẹp và khuy áo cài bên trái.
- Tóc không được búi mà phải xếp thành 2 bím thả dài xuống lưng.
- Người TQ không được kết hôn với người Mông Cổ và người “sắc mục”. Phạm luật sẽ bị xử rất nặng.
- Về luật pháp, có 2 hệ thống luật pháp khác nhau cho người Mông Cổ và người TQ. Cùng mắc tội ăn cắp, người Mông Cổ chỉ bị phạt vạ còn người TQ thì bị xâm vào tay, vào cổ, vào mặt.
Mắc tội giết người. Nếu người TQ giết người Mông Cổ hay “sắc mục” thì chẳng cần hỏi phải trái, kẻ sát nhân bị tử hình, gia đình còn phải chịu thêm tiền phạt vạ về ma chay chôn cất.
Nếu người Mông Cổ hay “sắc mục” giết người TQ thì kẻ sát nhân chỉ bị phạt vạ.
- Về tài sản thì bất cứ ruộng đất, nhà cửa, ngựa lừa khi nhà nước Mông Cổ cần là có quyền trưng thu.
- Về vũ khí, đồ bén nhọn, người TQ bị cấm tồn trữ các loại đao, búa, dao, hoặc các loại vũ khí khác. Cung tên cũng bị cấm xử dụng nên người TQ không được săn bắn. Năm gia đình mới được phép có 1 con dao cắt thịt.
- Về thi cử lúc đầu cấm người TQ không được dự các kỳ thi. Về sau được thi nhưng phải thi riêng không được thi chung với người Mông Cổ và “sắc mục”. Nếu đậu thì tên được nêu trên một bảng riêng phía bên trái. Bảng bên phải dành cho Mông Cổ và “sắc mục”.

Mông Cổ có loại chữ viết khác với chữ Hán, và dân TQ không được viết, đọc văn, diễn tuồng có lời phạm thượng Mông Cổ. Phạm tội bị tử hình. Chính vì chính sách cai trị quá khắc nghiệt đối với một nước TQ sống bằng nông nghiệp đã bị đói khổ vì đồng ruộng biến thành đồng cỏ mà Chu Nguyên Chương, con mồ côi của một nông dân nổi loạn và đã đánh đuổi được Mông Cổ ra khỏi đất nước. Dựng nên triều đại nhà Minh.

* Nhà Minh (1368-1644). Trương Phụ được lệnh xâm lăng VN với danh nghĩa phù Trần diệt Hồ (Hồ Quý Ly) vào năm 1414 và rút khỏi năm 1427. Nhưng từ năm 1418 nghĩa là 4 năm sau cuộc xâm lăng của Trương Phục đã bị Lê Lợi nổi lên 1418 và đánh đuổi hết quân Minh vào năm 1427, nghĩa là mất 10 năm kháng chiến. Điều này chứng tỏ quân Minh không quá mạnh. Tuy đời nhà Minh có viên quan Trịnh Hòa gốc người Hồi Giáo đưa một hạm đội đi xa vào Đông Nam Á tới châu Phi, nhưng thực chất người TQ ít quan tâm đến biển cả. Nhật Bản luôn luôn là mối đe dọa cho TQ. Dọc theo chiều dài bờ biển, TQ luôn bị “Nụy Khấu” (giặc lùn) Nhật Bản cướp phá. Cuối thế kỷ 16, năm 1560 Nhật Bản tấn công TQ qua sự chiếm đóng Triều Tiên và đã tiêu diệt khoảng 200,000 quân TQ. Cuộc chiến kéo dài tới năm 1598 mới ngưng, và từ đó triều đại nhà Minh suy sụp.
Triều đại nhà Minh là triều đại để ý rất nhiều đến việc tu bổ Vạn Lý Trường Thành để đề phòng quân phương Bắc tới chiếm. Dù đề phòng cẩn mật thế nào chăng nữa thì giống dân Mãn Châu theo truyền thống nhiều đời vẫn hiếp đáp và cai trị TQ.

Đời Tống, dân Khiết Đan vùng Mãn Châu lập nên nước Liêu đã áp bức và tàn phá TQ. Rồi Liêu biến thành Đại Kim chiếm gần hết phía Bắc TQ, đẩy nhà Tống xuống phương Nam thành Nam Tống.

Nam Tống bị tiêu diệt hoàn toàn, cả nước TQ biến thành nước Nguyên (Mông Cổ).
Nhà Minh nổi lên đánh đuổi Mông Cổ sau 90 năm bị cai trị (1277-1367).

Nhà Minh lại bị quân Mãn Châu (con cháu Liêu và Đại Kim) đánh bại. Quân Mãn Châu gọi là Mãn Thanh. Cả nước TQ biến thành nước Thanh (Mãn Châu).

Tôn Dật Tiên nổi lên đánh đổ triều đại Mãn Thanh sau 267 năm bị Mãn Thanh cai trị (1644-1911).

Cả hai thời kỳ TQ bị mất nước do các nước Mông Cổ và Mãn Châu tới chiếm. Mông Cổ mở ra một đế quốc lớn nhất thế giới mà trong đó đất đai của TQ là một phần của đế quốc Mông Cổ.

Người Mãn Thanh cũng mở ra một đế quốc Mãn Thanh rất lớn bao gồm Mông Cổ, Tây tạng, Tân Cương mà trong đó đất đai của TQ cũng chỉ là một phần của đế quốc Mãn Thanh.

Sau cuộc cách mạng Tân Hợi năm 1912, vua Phổ Nghi, Mãn Thanh bị lật đổ, đã phục quốc bằng sự giúp đỡ của Nhật Bản và nước Mãn Châu Quốc ra đời (4) như vậy trong Thế chiến thứ hai (1939-1945) trên bản đồ Á Châu phía Bắc TQ có hai nước độc lập là Mông Cổ và Mãn Châu. Trong thời kỳ Mãn Thanh cai trị TQ (1644-1911), họ cũng giống như Mông Cổ rất tàn nhẫn với nhân dân TQ. Họ áp dụng 2 chính sách cứng rắn và mềm dịu.

1- Chính sách cứng rắn gồm có những biện pháp sau đây:
- Y phục phải bỏ kiểu cũ, phải ăn mặc kiểu Mãn Châu (2).
- Tóc không được búi tó mà đầu phía trước phải cạo sạch một nửa, nửa sau tóc kết thành một bím lớn và dài như đuôi ngựa thả xuống lưng. Thời Mông Cổ thì kết thành hai bím hai bên (3).
- Người TQ không được kết hôn với người Mãn Châu. Phạm tôi sẽ bị xử tội rất nặng.
- Cấm người TQ không được lập xã (đoàn thể) , lập hội.
- Cấm người TQ không được viết, đọc văn, diễn tuồng có lời phạm thượng nhà Thanh, có tư tưởng phục hồi nhà Minh. Phạm tội bị tử hình.

2/ Chính sách mềm dịu, dung nạp gồm những biện pháp sau đây:
- Xá tội cho các cựu thần nhà Minh một khi đã thần phục chế độ mới.
- Tha thứ cho một số thuế quá hà khắc.
- Giúp đỡ dân nghèo không có phương tiện mưu sinh.
- Cho người TQ được học hành thi cử.
- Được giữ các chức phụ tá cho người Mãn Thanh.
- Cả hai ngôn ngữ TQ và Mãn Châu đều được khuyến khích.

Mãn Thanh sau khi chiếm được toàn cõi TQ đã mở rộng đế quốc bằng cách chiếm đóng Đài Loan (1683), chiếm đóng Mông Cổ (1691), chiếm đóng Tây Tạng (1751) và chiếm đóng Tân Cương (1759).

Thế kỷ 19 là thời kỳ suy thoái của đế quốc Mãn Thanh. Nhật, Nga, Pháp, Đức, Anh, v.v.. đã xâu xé đế quốc này. Pháp xâm chiếm VN và VN yêu cầu Mãn Thanh cứu giúp. Thực tế Mãn Thanh quá yếu nhưng cố giữ cửa phía Nam nên đã giao tranh với quân Pháp và dùng vị trí VN để trao đổi với Pháp lấy một nền hoà bình phương Nam. Việc ký hoà ước 1885 của Pháp với Thanh là để thương lượng cho một tranh chấp giữa 2 quốc gia về một giải đất ảnh hưởng. Giải đất ấy thực tế không phải là của Pháp hay của Mãn Thanh.

Kết Luận

VN-TQ là hai quốc gia có một định mệnh rất giống nhau. Đó là luôn luôn bị quốc gia phương Bắc khống chế và tìm cách chạy trốn về phương Nam. Để tồn tại cả VN và TQ nhiều khi đã chấp nhận những tủi nhục như cầu phong, triều cống phẩm vật và đôi khi cả người.

Mông Cổ và Mãn Châu là hai quốc gia truyền kiếp ức hiếp TQ qua mọi thời đại Hán, Đường, Tống, Minh.

Thế kỷ 17, 18, 19 và đầu thế kỷ 20 TQ là thuộc quốc của Mãn Thanh. Vua Quang Trung Nguyễn Huệ vào thời kỳ này đã đánh đuổi được quân Mãn Thanh và giữ gìn toàn vẹn lãnh thổ. Thời kỳ đó TQ là thuộc quốc của Mãn Thanh, còn VN là một quốc gia độc lập với Mãn Thanh thì việc học giả Vương Hàn Lĩnh, một học giả của TQ hiện nay tuyên bố cho tới năm 1885 VN là thuộc quốc của TQ là một điều hết sức sai trái.

Các nhà sử học TQ thường hay viết mập mờ các triều đại Nguyên (Mông Cổ) và Mãn Thanh (Mãn Châu) là hai thời kỳ phong kiến trong lịch sử TQ (4). Phải nói lại thật đúng là hai thời kỳ ngoại bang cai trị TQ. Ngày nay còn lại trên bản đồ thế giới một nước Mông Cổ là hội viên của LHQ. Còn Mãn Châu Quốc đã bị tan biến mất một phần vào đất Nga, một phần vào đất TQ (sự kiện xảy ra vào năm 1945).

Từ khi có cuộc cách mạng Tân Hợi (1912) tại TQ và Mãn Thanh bị sụp đổ, vua Phổ Nghi vua của Mãn Thanh đã tìm một giải pháp chính trị trở về cố quốc là Mãn Châu Quốc. Ông cựu hoàng này, vào thế cùng, đã phải dựa vào thế lực của Nhật Bản là thế lực đối kháng với TQ. Mãn Châu Quốc được hồi sinh vào năm 1932 và được rất nhiều quốc gia trên thế giới công nhận.

Tiếc thay sự thù hận của Mỹ và của Nga đối với Nhật lại được đổ lên đầu vua Phổ Nghi là đồng minh của Nhật Bản. Người ta tuyên truyền rằng vì vua Phổ Nghi là tay sai, là bù nhìn của Nhật Bản nên Mãn Châu Quốc phải bị đập vỡ.
Khi đế quốc Mãn Thanh bị sụp đổ, các vùng đất bị đế quốc Mãn Thanh chiếm đóng, bao gồm cả TQ và các quốc gia khác như Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng cùng các quốc gia phiên thuộc (độc lập nhưng phải triều cống) như Cao Ly, VN, Miến Điện, Thái Lan trên nguyên tắc được buông thả để độc lập tự chủ. Nhưng người TQ nhân cơ hội đế quốc Mãn Thanh sụp đổ lại đưa ra các lý luận mập mờ rằng triều đại nhà Thanh của TQ nay không còn nhưng quốc gia TQ còn đó. Các đất đai của triều đại Mãn Thanh là đất đai của TQ. Kể cả Tôn Dật Tiên, Tưởng Giới Thạch, Mao Trạch Đông đều đưa ra lý luận vu vơ rằng người Tây phương (da trắng) và người Nhật Bản nhân cơ hội TQ yếu kém đã xâm chiếm đất đai và phiên thuộc của TQ, nay TQ có bổn phận phải thu hồi. Thời Mao Trạch Đông TQ cho in bản đồ mới bao gồm tất cả các quốc gia trên trong đó có VN thuộc vào lãnh thổ TQ. Điều này thật vô lý nếu ta thấy rằng sau khi đế quốc Anh sụp đổ mà Ấn Độ lại tuyên bố các vùng đất Miến Điện, Mã Lai, Singapore, Bhutan v.v.. thuộc về Ấn Độ và Ấn Độ có bổn phận thu hồi! Điều vô lý này TQ vẫn cứ tuyên bố phải thực hiện.

Người TQ rất thích thú thấy người Mãn Châu nói tiếng TQ và coi đó là một yếu tố quan trọng để minh định Mãn Châu Quốc là đất của TQ. Thực tế trên thế gới có nhiều nước khác nhau nhưng nói cùng một ngôn ngữ và có cùng một văn hóa như nước Bỉ, nước Lục Xâm Bảo đối với nước Pháp, như nước Canada đối với Hoa kỳ, nước Mễ Tây Cơ và nhiều nước nam Mỹ đối với nước Tây Ban Nha.

Việc TQ cho dân Mãn Châu Quốc có cùng ngôn ngữ, cùng văn hóa với TQ là công dân của TQ là sự cưỡng bức kẻ thất thế.

Dân TQ là một dân tộc có nền văn minh lớn, sống định cư, với lối sinh hoạt làng xã và đại gia đình, không thích rời quê cha đất tổ chỉ trừ những trường hợp bắt buộc (5). Điều này rất phù hợp với lối sống truyền thống VN.
Từ vấn đề địa lý, đến truyền thống sinh hoạt đã làm cho dân tộc đó không có năng khiếu và ham thích chiến tranh. Lịch sử TQ chỉ rõ dân TQ chạy xuống phương Nan và “tầm thực” cũng rất giống với lịch sử Nam Tiến của người VN. Nhưng cũng vì sự yếu kém của TQ mà VN tồn tại. Cũng vì sự yếu kém của VN mà nước Lào thênh thang kế bên VN vẫn còn nguyên vẹn. TQ có tính tham lam và thích phô trương nên đã tạo ra những mập mờ trong sử sách để họ mưu toan chiếm cứ các quốc gia lân bang. Lịch sử từ lâu đã không chiếm được thì giờ đây việc mở rộng đế quốc cũng chẳng dễ gì. Cái yếu của TQ và VN là người dân khó đoàn kết vì thế ngoại bang dễ ảnh hưởng và tạo ra rối loạn.

© Bùi Khiết
——————————————-
Tài liệu tham khảo:
- Sử Trung Quốc – Nguyễn Hiến Lê, Văn Nghệ xuất bản, California 2003
- Trung Quốc Sử Cương – Phan Khoang, Dainam Co, California
- Việt Sử Toàn Thư – Phạm Văn Sơn, Tủ Sách Sử Học
- Việt Nam Sử Lược – Trần Trọng Kim, Sống Mới, USA 1978
- Sử Ký – Tư Mã Thiên – Văn Học , Việt Nam 1994
- Histoire de la Chine et de la civilisation Chinoise – Tsui Chi, Payot 1948
- Tài liệu online Wikipedia về China, Mongolia, Manchouria
Cước chú và ghi thêm:
(1) Chủ điểm của bài viết về Mông Cổ xâm chiếm TQ nên lược bỏ về những vùng đất đai Mông Cổ đã chiếm và những cuộc chiến thất bại tại VN và Nhật Bản
(2) (3) Việc thay đổi y phục và kết bím để giống người Mãn Châu cũng có một liên quan tới một nhân vật lịch sử VN. Đó là ông Lê Quýnh bộ hạ của vua Lê Chiêu Thống chạy trốn sang TQ sau khi quân Thanh bị vua Quang Trung Nguyễn Huệ đại phá. Vua Lê cứ kèo nhèo xin viện binh và mở lại một mặt trận nữa. Các quan Mãn Thanh biết là việc này không làm nổi nên muốn đày mỗi vị đi một nơi để hội nhập vào TQ. Lê Quýnh ra đi vì mục đích chính trị chống Tây Sơn chứ đâu muốn tỵ nạn nên tức tối trả lời khi bị ép thay đổi y phục và kết bím tóc. Ông nói “Đầu ta có thể chặt, chứ tóc ta không thể cắt. Da ta có thể lột chứ áo quần ta không thể đổi”. Lê Quýnh bị chặt đầu chết bởi quân Mãn Thanh.
(4) Năm 1921 Mông Cổ tách được ra khỏi TQ và lập thành nước Cộng Hòa Mông Cổ. Từ ngày đó các sử gia Mông Cổ và chánh quyền Mông Cổ xác định triều đại nhà Nguyên là triều đại của lịch sử Mông Cổ chứ không phải là triều đại của lịch sử TQ. Họ tố cáo các sử gia TQ mập mờ đánh lận con đen để chính thức hóa sáp nhập Mông Cổ vào TQ và coi dân Mông Cổ như là một loại dân thiểu số của TQ. Như vậy cuộc chiến tranh dưới thời nhà Trần của VN là với Mông Cổ còn TQ chỉ là thuộc quốc của Mông Cổ. Không thể gọi “quân Nguyên là quân Tầu”. Đây là một sự nhầm lẫn lớn.
Năm 1932 vua Phổ Nghi của triều đại Mãn Thanh bị cuộc cách mạng Tân Hợi (1911) của Tôn Dật Tiên lật đổ, (Tôn Dật Tiên người gốc Quảng Đông dòng dõi Bách Việt nhưng “hồ hởi phấn khởi” tự nhận là dân tộc Hán) đã tìm thế liên minh chính trị với Nhật Bản để thành lập Mãn Châu Quốc. Bằng sự kết hợp thông minh và khôn khéo Mãn Châu Quốc được thế giới công nhận. Năm 1932 có rất nhiều cường quốc trên thế giới gửi thư chúc mừng và có liên lạc ngoại giao với cấp bậc đại sứ. Vua Phổ Nghi lúc đó là Hoàng Đế của Mãn Châu Quốc niên hiệu Khang Đức, quốc hiệu Mãn Châu Đế Quốc. Ông Trịnh Hiếu Tư là thủ tướng đầu tiên.
Mãn Châu Quốc được Vatican công nhận, rồi lần lượt Nhật Bản (1932), Ý Đại Lợi (1937), Tây Ban Nha (1937), Đức (1938), Ba Lan (1939), Hungary (1939), Slovakia (1940), Romania (1940), Bulgaria (1941 (Phần Lan (1941), Croatia (1941), Thái Lan (1941), Pháp (1941), Liên Xô (1941) và cả chính quyền TQ (Uông Tinh Vệ) (1941),v.v…
Buồn thay vì thế chính trị của Mãn Châu Quốc liên kết và có ảnh hưởng của Nhật Bản (cũng như miền Bắc VN) liên kết và có ảnh hưởng của TQ trước năm 1975) mà bị hai nước lớn nhất lúc bấy giờ là Hoa Kỳ và Liên Xô nhìn với con mắt rất thù ghét. Hoa kỳ thù Nhật Bản về các mặt trận ác liệt tại Trân Châu Cảng và tại Thái Bình Dương do Nhật Bản gây ra. Liên Xô hay nước Nga thời trước cách mệnh vô sản (1917) thù ghét vì Nhật đã đại thắng nước Nga trong một cuộc chiến tranh chớp nhoáng (1904-1905). Sự thù hận của hai nước này lại đổ lên đầu Mãn Châu Quốc. Sau thế chiến 1945, họ coi Mãn Châu Quốc là tay sai của Nhật Bản cần phải trừng trị. Và tốt nhất được làm món quà thưởng cho đồng minh TQ. Vua Phổ Nghi trở thành tù nhân của người TQ và nước Mãn Châu bị xé nát. Liên Xô chiếm một mảng gọi là Ngoại Mãn Châu và TQ chiếm một mảng gọi là Nội Mãn Châu. Sau khi được chia phần, TQ di rất nhiều dân tới vùng này. Mãn Châu Quốc bị xóa nhòa trên bản đồ thế giới.
Từ năm 1932 các sử gia Mãn Thanh luôn luôn xác nhận triều đại Mãn Thanh thuộc lịch sử của Mãn Châu Quốc, vào thời đó TQ là thuộc quốc của Mãn Châu. Chiến tranh giữa VN do vua Quang Trung lãnh đạo là đánh nhau với quân Mãn Thanh, còn TQ chỉ là thuộc quốc của Mãn Thanh. Vậy không thể gọi “quân Mãn Thanh là quân Tầu”. Đây cũng lại là một sự nhầm lẫn lớn nữa.
Hiệp ước 1885 giữa người Pháp và triều đình nhà Thanh là hiệp ước của hai nước Pháp và Mãn Châu tranh dành ảnh hưởng trên vùng đất VN. Việt Nam, theo học gỉả Vương Hàn Lĩnh của TQ hiện nay được cho là thuộc quốc của TQ cho đến năm 1885 là vô cùng vô lý. Vì vào 3 thế kỷ 17, 18, 19 TQ là thuộc quốc của Mãn Châu thì VN làm sao lại là thuộc quốc của TQ?! Các sử gia TQ cứ mập mờ một cách cố ý để rồi nhận vơ các nước lân bang là đất đai cũ của mình bị người da trắng chiếm mất, nay cần thu hồi.
(5) Chính sách khắt khe, tàn ác của người Mãn Châu đối với người TQ và nhất là quyết tâm tiêu diệt tàn dư triều đại nhà Minh khiến đã xô đẩy rất nhiều “thuyền nhân” TQ dùng ghe thuyền chạy trốn xuống các quốc gia Đông Nam Á. Riêng tại VN, nhóm Trần Thượng Xuyên, Dương Ngạn Địch vào lạy lục chúa Nguyễn Phúc Tần xin định cư tại Biên Hòa, làm ruộng, khai rừng và buôn bán. Nhóm Mặc Cửu đổ bộ lên đất Hà Tiên lập ra một vùng trù phú độc lập. Nhưng rồi vì thế yếu cũng xin quy phục chúa Nguyễn. Nhiều nhóm nhỏ khác đổ bộ vào miền Nam VN đều được người VN thương hại giúp đỡ định cư. Họ gọi những người TQ này là người Minh. Nơi làng xóm người Minh trú ngụ gọi là Minh hương (làng người Minh). Ngày nay Minh hương có nghĩa rộng chỉ người TQ tới lập nghiệp tại miền Nam VN.
Xã hội TQ có thứ tự : Sĩ, nông, công, thương. VN cũng bắt chước theo thứ tự đó. Người TQ khi định cư tại VN rất khó tiến thủ về học vấn, trừ một số ít, vì có sự kỳ thị. Tiến thủ học vấn liên quan tới cương vị chỉ huy. Ruộng đất canh tác vừa khó nhọc vừa hiếm và ở nơi xa nên họ chọn đi vào thương nghiệp, buôn bán nhỏ và tiệm ăn. Đây là lựa chọn bắt buộc mà lại thành công lớn vì xã hội cổ VN rất kỳ thị nghề buôn bán, coi thương nhân là người không lương thiện nên người VN không thích làm nghề này. Bản chất người TQ không giỏi về thương nghiệp, nhưng khi di tản ra nước ngoài thì nghề buôn giúp gia đình sống độc lập và tránh được các kỳ thị của người dân bản địa. Từ đó nghề dạy nghề, truyền thống được tinh luyện khiến họ rất giỏi và rất đoàn kết tạo thành công lớn trên thương trường.

Tác giả: Bùi Khiết

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Bảy 5, 2011 in Đọc báo giùm bạn

 

Thẻ:

Học giả Việt Nam nói về Biển Đông trên truyền hình Trung Quốc

Lâu lắm mới đọc được một bài phỏng vấn với những lời thấu tình đạt lý như thế này.
———————-
(vnexpress)

Trả lời truyền hình Trung Quốc, tiến sĩ Vũ Cao Phan bình luận, phát biểu của lãnh đạo Việt Nam chỉ là những phản ứng tự vệ, không phải là lời lẽ đe dọa chiến tranh. Ông tin, cuộc tranh chấp sẽ được giải quyết một cách hòa bình.

Dưới đây là nội dung trả lời của ông với Đài truyền hình Phượng Hoàng của Hong Kong, Trung Quốc, tuần trước do tiến sĩ gửi cho VnExpress.

- Sự thể hiện cứng rắn gần đây của Việt Nam ở Nam Hải (Biển Đông) biểu thị thái độ gì?

- Nếu chỉ nhìn vào riêng biệt các sự kiện xảy ra gần đây để đánh giá phản ứng và thái độ của Việt Nam thì sẽ không chính xác. Phải nhìn rộng ra một chút, nhìn xa ra một chút. Vài năm gần đây ngày càng có nhiều tàu đánh cá của phía Việt Nam bị Trung Quốc bắt giữ, tịch thu hết lưới cụ rồi đòi tiền chuộc. Như năm ngoái chẳng hạn, hàng chục tàu thuyền, hàng trăm ngư dân khu vực miền Trung bị bắt giữ. Đây vốn là vùng đánh cá truyền thống lâu đời và yên lành của ngư dân Việt Nam, bây giờ bỗng nhiên liên tục xảy ra những sự việc như vậy.

Có lần truyền hình Việt Nam chiếu cảnh hàng trăm thân nhân của những người đánh cá đứng, ngồi lam lũ trên bờ biển khóc lóc ngóng lo chồng con trở về đã gây ra rất nhiều bức xúc trong dư luận xã hội (điều này chắc các bạn Trung Quốc không biết).

Nhà đương cục Việt Nam đã nhiều lần tiếp xúc với phía Trung Quốc về vấn đề đó nhưng hầu như không được đáp ứng. Lần này Trung Quốc hành động mạnh hơn thì phản ứng của Việt Nam cũng buộc phải mạnh hơn, không có gì quá bất thường. Trong tinh thần ấy, tôi nghĩ, phát biểu của lãnh đạo Việt Nam cũng chỉ là những phản ứng tự vệ, đâu có phải là lời lẽ đe dọa chiến tranh như các bạn vừa suy luận. Nếu người dân Trung Quốc thấy bất thường thì có lẽ là vì các bạn không biết đến các sự kiện trước đó như tôi vừa nói. Còn nếu gọi đây là một sự leo thang thì phải thấy là Việt Nam leo theo các bạn Trung Quốc. Đúng thế đấy, phía Trung Quốc luôn luôn leo lên trước.

- Theo ông, tranh chấp trên Nam Hải (Biển Đông) sẽ được giải quyết bằng vũ lực hay đàm phán?

- Ở Việt Nam loại câu hỏi như thế này hầu như không được đặt ra. Tôi nói hầu như nghĩa là không phải không có. Mặc dù Việt Nam đã phải đương đầu với nhiều cuộc chiến tranh suốt hơn nửa thế kỷ qua nhưng không nhiều người nghĩ đến khả năng có một cuộc chiến tranh Trung – Việt vào lúc này vì những hòn đảo ở Biển Đông (Trung Quốc gọi là Nam Hải). Về phía cá nhân, tôi tin cuộc tranh chấp sẽ được giải quyết một cách hòa bình.

Thứ nhất là vì Chính phủ hai nước luôn luôn cam kết sẽ giải quyết những tranh chấp này không phải bằng vũ lực mà thông qua con đường ngoại giao, đàm phán thương lượng.

Thứ hai, cả hai nước đều đang ra sức phát triển kinh tế sau nhiều năm bị tàn phá bởi Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc và chiến tranh ở Việt Nam; và công cuộc xây dựng phát triển kinh tế này đang đạt được những kết quả khả quan, chắc là không bên nào muốn để chiến tranh một lần nữa kéo lùi sự phát triển của đất nước mình.

Thứ ba, bối cảnh của một thế giới hiện đại – tôi muốn nói đến một dư luận quốc tế đã trưởng thành – sẽ mạnh mẽ góp sức ngăn ngừa một khả năng như vậy.

Thứ tư, và điều này cũng rất quan trọng, là nếu chính phủ hai nước có nóng đầu một chút thì lý trí và tình cảm của nhân dân cả hai bên sẽ giúp cho họ tỉnh táo hơn, tôi tin như vậy. Tôi xin hỏi lại anh, chắc anh cũng không muốn có một cuộc chiến tranh chứ?

Tuy nhiên, vẫn có thể xảy ra những va chạm, xung đột nhỏ.

- Bản chất của sự tranh chấp Trung – Việt, theo ông, là vấn đề kinh tế hay chủ quyền? Việt Nam nhìn nhận nguyên tắc “gác tranh chấp, cùng khai thác” như thế nào?

- Đây là một câu hỏi thú vị. Các sự kiện ở Biển Đông cho thấy có cả màu sắc tranh chấp về kinh tế lẫn tranh chấp chủ quyền. Quan sát khách quan thì thấy Trung Quốc có vẻ nghiêng về lý do kinh tế, còn Việt Nam nghiêng về lý do chủ quyền nhiều hơn. Cách nhìn vấn đề như vậy sẽ giải thích được tại sao Việt Nam không mặn mà lắm với việc “gác tranh chấp, cùng khai thác”.

Ta thử phân tích xem tại sao nhé. Và đây là ý kiến của cá nhân tôi thôi. Lý do thứ nhất là tài nguyên thì có hạn, một khi khai thác hết rồi điều gì sẽ xảy ra? Liên quan đến nó là lý do thứ hai: “gác tranh chấp, cùng khai thác” mà các bạn vừa nêu mới chỉ là một nửa lời căn dặn của ông Đặng Tiểu Bình mà nguyên văn là: “Chủ quyền của ta, gác tranh chấp, cùng khai thác”, có đúng không? Như thế có nghĩa là khi đã cạn kiệt tài nguyên khai thác rồi, Việt Nam chẳng còn gì và Trung Quốc thì vẫn còn cái cơ bản là “chủ quyền”! Mà những hòn đảo và vùng biển ấy đâu chỉ có giá trị về tài nguyên?

Tôi ủng hộ việc hai nước cùng hợp tác khai thác tài nguyên ở Biển Đông nhưng ít nhất trước đó cũng phải làm sáng tỏ đến một mức độ nhất định nào đó (nếu chưa hoàn toàn) vấn đề chủ quyền.

Về câu hỏi của các bạn là bản chất của cuộc tranh chấp Việt – Trung là gì, kinh tế hay chủ quyền thì tôi đã phát biểu như vậy. Nhưng nếu cho tôi được phát triển theo ý mình thì tôi nói rằng, bản chất của cuộc tranh chấp này là chính trị. Quan hệ Việt – Trung không yên tĩnh đã từ mấy chục năm nay rồi và nó là một dòng gần như liên tục, trước khi xuất hiện vấn đề biển đảo những năm gần đây, có phải vậy không? Để giải quyết nó, các nhà lãnh đạo cần phải ngồi lại với nhau, ở cấp cao nhất ấy, một cách bình đẳng, bình tĩnh, thẳng thắn và chân thành. Vấn đề hóc búa đấy. Đương đầu với sự thật không dễ dàng, nhưng sẽ dễ dàng nếu xuất phát từ thiện chí mong muốn một sự bền vững thực chất cho tình hữu nghị Việt – Trung.

- Theo ông, tương lai phát triển của quan hệ Trung – Việt sẽ như thế nào? Làm cách nào để có thể duy trì quan hệ hữu hảo giữa hai nước?

- Tôi là một người có nhiều năm công tác ở Hội Hữu nghị Việt – Trung, có nhiều mối quan hệ gắn bó với Trung Quốc và nói một cách rất chân thành là tôi yêu Trung Quốc, khâm phục Trung Quốc và thậm chí có thể gọi là “thân Trung Quốc” cũng được. Vì thế, điều mong muốn thường trực của tôi là làm sao xây dựng được một mối quan hệ tốt đẹp, thật sự tốt đẹp giữa nhân dân hai nước. Chắc các bạn cũng muốn vậy. Nhưng có không ít việc phải làm. Có việc phải bắt đầu lại. Trước hết, như tôi đã nói là phải ngồi lại với nhau. Có vị bảo với tôi là ngồi mãi rồi còn gì. Không, ngồi như vậy chưa được, ngồi như vậy không được. Ngồi thế không phải là ngồi thẳng.

Về phần mình với mong muốn như vậy, tôi xin được gửi gắm đôi điều giống như là những lời tâm sự đến các bạn:

Thứ nhất là, vấn đề đàm phán song phương giữa hai nước. Tôi nghĩ đàm phán song phương cũng tốt, cũng cần thiết. Những nơi có tranh chấp đa phương như quần đảo Trường Sa (Nam Sa) thì cần phải đàm phán nhiều bên còn như quần đảo Hoàng Sa (Tây Sa) là vấn đề của riêng hai nước Việt Nam và Trung Quốc lại khác.

Nhưng Chính phủ các bạn lại tuyên bố Hoàng Sa dứt khoát là của Trung Quốc, không phải là vấn đề có thể đưa ra đàm phán. Vậy thì còn cái gì nữa để mà “song phương” ở đây? Chính tuyên bố ấy của Trung Quốc đã đóng sập cánh cửa “con đường song phương”. Tình trạng tranh chấp Hoàng Sa rất giống với tình trạng tranh chấp của đảo Điếu Ngư, giữa Trung Quốc và Nhật Bản mà ở đấy, địa vị của Trung Quốc hoàn toàn giống như địa vị của Việt Nam ở Hoàng Sa lúc này. Chẳng lẽ Trung Quốc lại có một tiêu chuẩn kép cho những cuộc tranh chấp giống nhau về bản chất sao?

Thứ hai là, chúng ta thường nói đến sự tương đồng văn hóa giữa hai nước như là một lợi thế cho việc chung sống hữu nghị bên nhau giữa hai dân tộc. Điều đó đúng một phần, nhưng mặt khác, văn hóa Việt Nam, nhất là văn hóa ứng xử có sự khác biệt lớn với Trung Quốc. Nếu văn hóa ứng xử của người Trung Quốc là mạnh mẽ, dứt khoát, quyết đoán (và do đó thường áp đặt?), nặng về lý trí, thì văn hóa ứng xử của người Việt Nam là nhẹ nhàng, khoan dung, nặng về tình, ơn thì nhớ lâu, oán thì không giữ. Hình như các bạn Trung Quốc chưa hiểu được điều này ở người Việt Nam. Cần phải hiểu được như vậy thì quan hệ giữa hai bên mới dễ dàng.

Tôi có thể lấy một ví dụ. Những sự kiện ở Nam Kinh, ở Lư Cầu Kiều xảy ra đã hơn bảy chục năm rồi. Nhưng mỗi khi có vấn đề với Nhật Bản, người Trung Quốc lại xuống đường biểu tình, đầy căm thù nhắc lại những sự kiện ấy. Người Việt Nam thì không như vậy. Phát xít Nhật đã góp phần gây ra nạn đói giết chết hàng triệu người Việt Nam năm 1945, và trong cuộc chiến tranh Việt Nam 1965 – 1975, người Mỹ, người Hàn Quốc đã gây rất nhiều tội ác đối với nhân dân Việt Nam. Nhưng sau chiến tranh, chính những người lính các nước này khi trở lại Việt Nam đã rất ngạc nhiên bắt gặp những nụ cười niềm nở thân thiện của người dân. Có lẽ nhờ thái độ, cách ứng xử đó của người Việt Nam chăng mà Mỹ, Nhật, Hàn cuối cùng đã trở thành những đối tác kinh tế và thương mại lớn, và là những nước viện trợ hàng đầu cho Việt Nam sau chiến tranh?

Nói như thế vì tôi thấy rằng, cách ứng xử nặng nề của phía Trung Quốc đối với Việt Nam đã và đang đẩy những người Việt Nam vốn rất yêu quý Trung Quốc ra xa các bạn, chứ không phải là Việt Nam cố đi tìm liên minh để chống Trung Quốc.

Lấy thêm một ví dụ nữa nhé! Bây giờ chúng ta đã có thể hiểu bản chất sự kiện (cũng có thể gọi là cuộc chiến tranh) tháng 2/1979 rồi. Người Việt Nam đã muốn quên đi, và khi tiếp xúc với các bạn Trung Quốc vẫn luôn giữ một sự niềm nở chân tình. Trái lại người Trung Quốc rất hay nói đến sự kiện đó. Các bạn biết không, năm 2009, tôi chẳng để ý đó là năm gì, giở báo, mạng của các bạn mới biết là đã 30 năm kể từ 1979. Không phải chỉ vào tháng 2 đâu mà suốt cả năm 2009 người ta nói về sự kiện này. Hàng mấy trăm bài viết, nhiều bài trên mạng mà nhìn vào chỉ muốn khóc. Lời lẽ thật tàn tệ. Thôi, cho chuyện này qua đi …

Thứ ba là, quan hệ giữa hai nước chúng ta thậm chí phải trở nên đặc biệt vì chúng ta có sự tương đồng văn hóa, lịch sử, là láng giềng không thể cắt rời, từng hoạn nạn có nhau (bản thân tôi là một người lính trong chiến tranh Việt Nam, tôi không thể nào quên sự giúp đỡ chí tình của nhân dân Trung Quốc về cả vũ khí, lương thực mà mình trực tiếp được sử dụng). Hai nước chúng ta lại đang cùng cải cách mở cửa, phát triển kinh tế. Chừng ấy lý do là quá đủ để quan hệ này trở nên hiếm có, trở nên đặc biệt. Tôi nói như vậy là muốn phát biểu thêm rằng, hai nước còn một lý do tương đồng nữa là cùng thể chế chính trị, cùng ý thức hệ, điều hay được người ta nhắc đến. Nhưng theo ý kiến cá nhân tôi – của riêng tôi thôi nhé – thì không cần nhấn mạnh điểm tương đồng này. Nó tồn tại như một điều kiện, một lý do thế thôi, không cần nhấn mạnh như cách hai nước vẫn làm. Giữa các nước có cùng ý thức hệ kiểu này vẫn xảy ra xung đột, chiến tranh vì quyền lợi quốc gia như chúng ta đã biết đấy thôi. Thực tế là quyền lợi quốc gia cao hơn ý thức hệ. Chúng ta nên thẳng thắn nhìn nhận vậy để khỏi dối lòng nhau. Hơn nữa, giả dụ một ngày nào đó một trong hai nước chúng ta có một thể chế chính trị khác thì sao, chúng ta lúc ấy còn cần duy trì quan hệ láng giềng tốt nữa không? Vẫn cần chứ, rất cần. Vậy thì …

Tôi rất sẵn lòng cùng các bạn làm tất cả những gì để hai dân tộc Việt Nam và Trung Hoa đã hiểu biết càng hiểu biết nhau hơn nữa, đã gần gũi càng gần gũi nhau hơn nữa. Cám ơn Đài Truyền hình Phượng Hoàng đã dành cho tôi cuộc phỏng vấn này.

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Bảy 2, 2011 in Đọc báo giùm bạn

 

Thư tình bố Minh gửi “bồ cũ”!!!!!!!!!!!

Mình vốn không có thói quen “xâm phạm” vào những không gian riêng tư của chồng, kiểu như điện thoại, ví hay email chẳng hạn. Thế nhưng hôm qua tình cờ mình tìm thấy trên máy tính của chồng một bức thư tình chồng gửi cho bồ cũ. Á à à, thế mà dám bảo “em là mối tình đầu của anh” nhé!! À, lại còn làm cho mình tin rằng “anh ấy” văn dốt võ dát lắm, không bao giờ biết làm thơ hay viết thư tình tặng vợ. Hoá ra là “tài năng ẩn dật”, chỉ dành cho bồ cũ. Quả là không tin được đàn ông, mấy thứ tóc trên đầu rồi mà vẫn còn “trăng hoa”. Đã thế, mình “up” lên cho cả thiên hạ cùng đọc, 3 mặt một nhời, đi đâu cho thoát! Sau này các con vào blog mà đọc được cái này thì mẹ sẽ giải thích cho ngọn ngành!!

——–

Anh ngồi bấu tay vào thành giường nhìn ra ngoài trời. Hình như mưa. Mắt anh mấy ngày nay thấy nắng loà nhoà lại tưởng mưa, thấy mưa thì nhìn như đang nắng xuống. Thằng chắt nội nói, mắt cụ nhìn không rõ nữa, cụ đi đâu để cháu dắt. Nó nói thật em nhỉ, nhưng mình cần gì nó dắt, ví thử có em đến ngoài ngõ kia, anh chẳng nhìn thấy rõ mồn một.

Anh vẫn khoẻ. Mỗi ngày các cháu nó cho ăn năm bữa, mỗi bữa một bát cháo đã nát nhừ. Anh chỉ dám viết thư cho em mà không dám gọi điện vì tiếng của anh nói em chỉ có thể nghe như tiếng rừng phi lao xào xạc.

Sáng nào anh cũng đi thể dục, đi từ mép giường ra tới bậc cửa sổ, vị chi là bốn bước. Bốn bước mà đi mất hai giờ, mồ hôi đổ vã ra, sảng khoái ghê!

Nay con cháu đông rồi, anh không phải đánh máy như ngày xửa ngày xưa nữa, các cháu giúp ông. Nhưng khi viết thư cho em, anh phải tự đánh máy lấy. Thư này anh viết từ mùa hè, giữa hè, đến đúng mùa đông thì xong, mỗi ngày anh viết quần quật được hai dòng. Ngày nào viết đến ba dòng thì phải truyền một lọ đạm.

Nhớ cách đây chừng 50 năm em nhỉ, chúng mình chạy ào ào trên bãi biển. Em thì lúc nào cũng hét lên: Thích quá cơ. Còn anh thì chạy theo sau nhìn em, thấy đôi chân em trắng loáng trong ánh chiều hoàng hôn ở bãi biển mà nhớ mãi. Giờ vẫn nhớ đấy. Hôm rồi, nhớ em quá bảo đứa cháu nó đưa ra biển. Đinh nhấc chân bước, định hổn hển nhắc lại lời em nói, thích quá cơ, nhưng suýt nữa người anh đổ chúi xuống vì gió biển thổi.

Nhận được tin em đã hết ốm, đã ăn được mỗi bữa năm thìa cháo bột mà mừng quá. Ăn năm thìa là tốt rồi, ăn nhiều quá không nên em ạ. Anh khoẻ thế này mà chỉ ăn bốn thìa thôi là thấy no căng. Nhớ ngày xửa ngày xưa vẫn thích ăn cơm nguội với nước cá kho. Vừa rồi, tự dưng thèm cơm nguội cá kho, ăn một chút thôi mà miệng anh như ăn phải đá hộc, đau tê tái.

Anh nhắc nhé, nếu ngoài trời có gió là em không được ra ngoài. Hôm qua, mấy đứa cháu bảo ông ơi, ra sân hóng mát, gió nồm mát lắm ông ạ. Theo chân nó vừa ra tới sân, ngọn gió nồm suýt thổi anh bay lên nóc nhà, may có hai thằng cháu giữ chặt.
Sắp tới ngày sinh nhật em nhỉ. Thế là em đã tròn tuổi 80. Hôm đó anh sẽ cố gắng điện thoại. Nhưng anh nói trước, nếu em nghe tiếng xào xào tức là anh nói rằng em đấy hả. Khi nghe tiếng thùm thùm tức là anh đang chúc em sinh nhật vui vẻ. Đến khi nghe tiếng phù phù nhiều lần là anh đang hôn em.

Nhớ hồi ấy, anh đưa hai tay lên nhấc bổng em quay mấy vòng giữa trời, em cười rất to. Giờ anh nhìn lại đôi tay mình, hình như tay ai, nhìn rất tội. Hôm qua anh cố nhấc con búp bê bé tý lên cao mà nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc, sợ quá nên thôi.
Em ngủ ngon không?

Anh chợp mắt từ chập tối. đến khoảng 9 giờ là dậy, ngồi, nhìn ra trời đêm. Mấy đứa cháu nói ông ngủ ít quá. Anh bảo, thì đến khi ông ra đi, xuống đất, ông ngủ cả ngày lo gì.

Thỉnh thoảng, anh vẫn mở máy tính, xem lại mấy bài viết trên blog hồi ấy, thấy rất vui. Chắc giờ mấy ông, mấy bà blogger cũng không còn mấy ai nữa, lâu chẳng thấy ai vào blog nữa. Lũ cháu hỏi, ông ơi, blog là gì. Chúng nó bây giờ chẳng có blog. Ngồi bô đi ị mà vẫn có màn hình máy tính ở miệng bô, thích thật. Thời buổi giờ hiện đại quá, mình chẳng biết gì. Nhà anh, có cái máy giặt, con cháu nó đi làm, điều khiển từ xa, điều khiển cả rôbốt. Anh ngồi, rôbốt nó đến, nó cởi áo anh ra, nó gội đầu cho anh, tắm táp, rồi còn mang áo quần đi giặt. Lũ trẻ bây giờ yêu nhau cũng nhờ rôbốt làm hộ. Máy chữ không cần đánh, muốn viết gì, chỉ cần đọc là máy tính tự gõ chữ. Nhưng tiếng anh phì phèo quá nên máy chữ nó đánh sai hết cả. Ai đời anh viết, em ơi, anh nhớ em lắm nhưng vì miệng anh móm mém phì phò nên máy nó nghe không rõ, nó đánh thành: Phem phơi, phanh phớ phem phắm. Thế mới bực!

Anh không muốn gọi em là bà. Cứ gọi nhau bằng anh, bằng em thế nghe ngọt ngào. Hai ngày nữa anh tròn 90 tuổi. Anh đợi thư em.

Mà nếu không gửi được thư thì bảo rôbốt nó mang thư đến cho anh em nhé.

Anh dừng bút.

Thắng chắt nội đang mang chén cháo bột đến để cho anh ăn.

Chúc em ngủ ngon nhé. Nhớ đừng ra gió.

 
2 Comments

Posted by on Tháng Sáu 20, 2011 in Không chủ đề

 

Bố đi công tác

Mỗi lần bố đi công tác là Sunny và Jenny thường tìm cách bí mật nhét một vật gì đó vào vali của bố để “làm tin”, nghĩa là cứ khi nào đến nơi mở ra là bố thấy ngay “tín vật” của 2 đứa gửi gắm cho bố, ý là bố hãy nhớ đến chúng con nhé và chúng con luôn cùng với bố đi khắp mọi nơi. Hai đứa rất thích trò này, mỗi khi vào buổi tối trước ngày bố đi mẹ và bố soạn vali cho bố là 2 đứa hí hửng bí bí mật mật chọn “tín vật” gói ghém cẩn thận rồi lén nhét vào vali của bố. Ngày còn bé Sunny thường nhét với một đồ chơi gì đó, ví dụ như vài cục lego.

Tuần trước bố đi công tác Dubai. Lúc đó Sunny vừa mới ốm dậy sau suốt 7 ngày sốt virus, người còn rất yếu. Thậm chí sáng hôm sau bố đi thì chiều hôm trước Sunny mới dứt được cơn sốt. Mẹ và bố mải chuẩn bị đồ cho bố đi, không ai nhớ gì đến cái vụ “tín vật”. Bỗng Sunny kéo mẹ ra một góc thì thầm: “Mẹ ơi, lần này bố đi con cho cái gì vào vali bố bây giờ?”. Lúc ấy mẹ mới sực nhớ ra, rồi phần vì mải soạn đồ, phần vì thấy Sunny còn ốm yếu xanh xao quá, mẹ bảo: “ờ nhỉ, nhưng thôi con ạ, con vừa mới ốm dậy, đừng suy nghĩ gì cho mệt con, để lần sau nhé.”. Nói rồi mẹ quên biến luôn. Vài phút sau mẹ thấy Sunny đi tìm một cuốn sổ tay nhỏ và một cái bút, rồi ngồi trên sofa viết lách cái gì đó, mẹ cũng không để ý. Hoá ra là Sunny đang vẽ một bức tranh để cho vào vali của bố. Chỉ mất khoảng 2 phút, Sunny đã vẽ xong, và nhét vội vào đống quần áo trong vali cuẩ bố. Bình thường thì chẳng nói làm gì, nhưng quả thực hôm đó Sunny rất mệt nên con đã thực sự phải nỗ lực để ngồi dậy vẽ, để rồi sau khi vẽ xong, con lại nằm vật ra, trông rất thương. Bố đương nhiên là không biết Sunny đã phải cố gắng như thế nào. Đúng một tuần sau khi bố về, Sunny mới thực sự hồi phục. Về đến nhà, việc đầu tiên bố làm là ôm chầm lấy Sunny. Bố bảo lúc mở vali ra thấy bức tranh của Sunny bố “cảm động suýt khóc”. Bình thường khi đi công tác, điện thoại của bố luôn ở chế độ roaming để có thể gọi điện nhắn tin về nhà hàng ngày, nhưng lần này điện thoại của bố không roaming được vì Việtnam và Dubai chưa có dịch vụ chuyển vùng quốc tế, thế là bố đành phải đợi đến tận lúc về mới bày tỏ được sự cảm động của bố :-) . Thực lòng, khi nhìn thấy Sunny cố gắng ngồi dậy vài phút để vẽ cho bố, mẹ thương ơi là thương, nhưng mẹ cuối cùng cũng không tiết lộ cho bố biết để cảm xúc của bố được trọn vẹn. Mà cũng không biết làm thế nào mà Jenny cũng có được một bức tranh để cho vào va li của bố, tài thế.

Tranh Sunny tặng bố

Tranh Jenny tặng bố

Còn đây là vải bức ảnh “độc” của bố sau chuyến công tác. Bố đi công tác thường xuyên, nhưng phải nói đây là lô ảnh ấn tượng nhất. Nhớ ngày xưa có lần viết blog mẹ bảo bố trông giống người Trung Đông. Bây giờ nhìn những bức ảnh này, mẹ tin chắc bố kiếp trước có họ hàng với Yesser Arafat!

Một mình giữa sa mạc

Chim ưng (falcon), biểu tượng của Dubai

Với anh huấn luyện chim ưng

Chuẩn bị xuyên qua sa mạc Ả Rập trên lưng lạc đà!

Oách chưa!

Anh chàng người Iran này thấy bố giống người của họ, cứ đòi chụp ảnh chung!

Bonus picture – Arafat hồi còn trẻ!

 
2 Comments

Posted by on Tháng Sáu 16, 2011 in Du lịch, Gia đình

 

Nào mình cùng đi chơi nhé (3) – Tháng 12/2010

Cả nhà ăn sáng ở Nhà hàng Ngon đối diện nhà mình

Cùng nhau đi xem sách ở phố Nguyễn Xí nào!

Ừm, nhiều sách quá, đòi bố mẹ mua cho cuốn nào đây??

Nhà sách Kim Đồng quá "xịn", mình tranh thủ "pose" làm người mẫu cho mẹ chụp mấy kiểu.

Kiểu nữa này, trông "chuyên nghiệp" chưa, cứ làm như là biết đọc rồi không bằng.

Thật là một chỗ chơi lý tưởng. Mình và anh Sunny thích quá, cứ ngồi mãi không muốn về.

Tranh thủ đọc "hôi" một cái!

Lúc nào cũng có thể "pose" như người mẫu được.

Thế giới sách của tuổi thơ!

 
Leave a comment

Posted by on Tháng Sáu 10, 2011 in Du lịch, Gia đình

 
 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.